Kiếp Này Trở Thành Người Dưng - Chương 2
Từng chút một, tôi kéo anh ra khỏi cơn sốt cao mê man, giữ anh lại với thế giới này.
Mặc Đình Khải mười sáu tuổi cứ thế ở lại nhà họ Hứa, trở thành cái đuôi nhỏ luôn lặng lẽ theo sau tôi.
Tôi trèo tường trốn học, anh đứng dưới tiếp ứng.
Tôi bị phạt đứng ngoài hành lang, anh âm thầm ở cạnh đến tận khuya.
Tôi bị người khác bắt nạt, anh là người đầu tiên xông ra, dù bị đánh đến mặt mày bầm dập vẫn cố chắn trước mặt tôi.
Về sau, khi tình cảm vừa chớm nở, chúng tôi trốn trong bụi hoa dành dành trong vườn biệt thự mà hôn nhau.
Cười khúc khích như hai đứa trẻ vụng trộm nếm kẹo.
Cho đến năm anh mười chín tuổi, anh kiên quyết xin vào đội biên phòng gian khổ nhất.
“Tiểu Liên, em chờ anh.”
“Đợi anh lập công, minh oan cho cha, anh sẽ đường đường chính chính trở về cưới em.”
Anh cúi xuống hôn lên tóc tôi hết lần này đến lần khác.
“Anh nhất định sẽ trở về. Đời này anh chỉ cần mình em.”
Tôi vừa khóc vừa nướng chiếc bánh ngọt nhỏ anh thích nhất suốt cả đêm, rồi bện chiếc vòng tay này, lặng lẽ nhét vào ba lô hành quân của anh.
Mẹ và anh trai tôi vốn không thích anh, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi nước mắt của tôi.
Sau cùng, họ dùng mối quan hệ của nhà họ Hứa, trải cho anh con đường đầu tiên.
Chỉ trong hai năm, cái tên Mặc Đình Khải bắt đầu xuất hiện trên quân báo.
Huân chương Hạng ba từ biên giới, rồi Huân chương Hạng nhì, tin thăng chức phá lệ liên tiếp truyền về.
Ngày anh được điều về Quân khu Bắc Thành, tôi vui đến mức tay chân run rẩy, tim đập loạn nhịp.
Nhưng cũng chính trong ngày hôm đó, thân thế của tôi bị phơi bày.
Tôi không phải con gái ruột của nhà họ Hứa.
Mà là đứa trẻ bị bảo mẫu cố ý đánh tráo năm xưa, là con của một cặp vợ chồng bán cá ngoài chợ.
Ngày tiểu thư thật sự Hứa Ngọc được đón về biệt thự, mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng mà kiên định.
“Cho dù Ngọc Ngọc có về, con vẫn là con gái của nhà họ Hứa.”
Anh trai xoa đầu tôi, nụ cười không đổi.
“Chỉ là thêm một bộ bát đũa thôi, Tiểu Liên. Mọi chuyện sẽ không thay đổi.”
Mặc Đình Khải thậm chí còn chưa kịp đến Bộ tư lệnh báo danh, đã vội vã chạy đến tìm tôi, ôm chặt lấy tôi vào lòng.
“Bây giờ anh đã có khả năng bảo vệ em rồi.”
“Dù nhà họ Hứa không cần em, anh cần em.”
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi từ từ rơi về vị trí cũ.
Mang theo tâm lý muốn bù đắp, tôi bắt đầu đặt Hứa Ngọc lên hàng đầu trong mọi chuyện.
Dẫn cô ấy đi mua sắm, dạy cô ấy lễ nghi, có thứ gì tốt đều để cô ấy chọn trước, chỉ sợ cô ấy cảm thấy không thoải mái dù là một chút.
Hứa Ngọc cũng luôn khoác tay tôi ngọt ngào gọi chị, đôi mắt cong cong như trăng non.
Có thể bạn quan tâm
Khi đó, tôi thật lòng cảm thấy mãn nguyện, tin rằng trên đời này không còn gia đình hay người yêu nào tốt hơn thế.
Về sau, tôi cũng đưa Hứa Ngọc theo trong những buổi hẹn hò với Mặc Đình Khải.
Ban đầu anh phản đối kịch liệt, cho rằng cô ấy phá hỏng thế giới riêng của chúng tôi.
Hứa Ngọc đỏ mặt giận dỗi, nói anh không có ý tốt, còn muốn giở trò xấu.
Tôi phải đứng ra hòa giải, mới khiến hai người miễn cưỡng duy trì được bề ngoài yên ổn.
Dần dần, không biết từ khi nào, Mặc Đình Khải bắt đầu nhớ sở thích của Hứa Ngọc, nhớ kỳ sinh lý của cô ấy, nhớ cỡ quần áo của cô ấy.
Còn Hứa Ngọc thì ngày càng quấn quýt bên tôi, liên tục hỏi về chuyện thời thơ ấu của Mặc Đình Khải.
Cho đến đêm giao thừa năm đó, xảy ra vụ tai nạn xe hơi.
Khi chiếc xe mất kiểm soát lao vào rào chắn, tôi tận mắt nhìn thấy Mặc Đình Khải nghiêng người, ngay lập tức ôm chặt Hứa Ngọc vào lòng.
Trán tôi đập mạnh vào lưng ghế trước, mzáu theo hàng mi chảy xuống.
Trong bệnh viện, anh nắm chặt tay tôi, liên tục giải thích.
“Tiểu Liên, lúc đó anh đã nhầm Thanh Dung thành em.”
Tôi không nói gì. Trái tim chìm thẳng xuống đáy băng, như thể có thứ gì đó đã âm thầm vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ngày tháo chỉ, tôi lặng lẽ xuất viện sớm.
Trong bụi hoa dành dành của vườn biệt thự, tôi nhìn thấy hai bóng người đang ôm lấy nhau.
Ngón tay Mặc Đình Khải luồn vào tóc Hứa Ngọc, nụ hôn kéo dài, tập trung và triền miên.
Tôi chết lặng tại chỗ, cứ ngỡ mình đang lạc vào một cơn ác mộng hoang đường.
Nhưng cơn đau như xé nát tim ngực lại chân thật đến mức không thể làm ngơ.
Tôi lao tới, kéo hai người họ ra, những đóa dành dành rơi vung vãi khắp đất. Tôi dùng hết sức tát mạnh vào mặt Mặc Đình Khải.
Anh không tránh.
Nhưng khi tôi vừa quay sang Hứa Ngọc, anh bất ngờ siết chặt cổ tay tôi rồi hất mạnh sang một bên.
Tôi loạng choạng ngã xuống bãi cỏ, lòng bàn tay bị đá vụn rạch đến rát buốt.
Anh che chắn trước người Hứa Ngọc, giọng lạnh băng.
“Ngọc Ngọc là em gái em. Dựa vào đâu mà em ra tay?”
“Hứa Liên, nhìn lại dáng vẻ của em bây giờ đi, khác gì một kẻ mất kiểm soát.”
Hứa Ngọc nép trong ngực anh, nức nở khóc.
“Em xin lỗi chị. Nhưng em và Đình Khải thật lòng yêu nhau.”
“Nếu năm đó không bị trao nhầm, người gặp anh ấy trước vốn dĩ phải là em.”
Son môi cô ta còn vương lại dấu vết mờ ám sau nụ hôn.
“Em có thể xin lỗi chị, nhưng Đình Khải…



