Kiếp Này Trở Thành Người Dưng - Chương 5
những lời hai người nói năm đó, tôi chưa từng dám quên một chữ.”
Đêm tuyết năm ấy, họ cũng đứng trước cổng khu gia thuộc quân khu.
Nhìn tôi bị cảnh vệ bẻ tay, đè xuống nền tuyết, nhìn Mặc Đình Khải lạnh lùng thốt ra hai chữ bắn hạ.
Tôi đưa đôi tay nứt máu về phía họ, khàn giọng gọi mẹ, gọi anh.
Nhưng họ lùi lại nửa bước, né vết máu trên tay tôi.
“Hứa Liên, con làm loạn thế này khó coi lắm.”
“Đừng gọi nữa. Nhà họ Hứa và con sớm chẳng còn liên quan.”
“Từ nay về sau… cứ xem như chưa từng có đứa con gái này.”
Ký ức tràn lên khiến không khí trong tiệm đặc quánh.
Mẹ Hứa gần như đứng không vững, nếu không có Hứa Quân đỡ lấy, bà đã ngã xuống.
Đến lúc này tôi mới nhìn rõ.
Mười năm không gặp, vị phu nhân tao nhã năm xưa đã bạc trắng bên thái dương, trong mắt chất đầy mệt mỏi và một nỗi bi thương sâu hoắm.
Giọng Hứa Quân khàn đặc.
“Là anh có lỗi với em. Nhưng mẹ những năm qua ngày nào cũng nhớ em.”
“Dù thế nào… chúng ta vẫn là người một nhà, máu mủ không cắt được. Cho dù em không muốn tha thứ, ít nhất… hãy cho anh cơ hội bù đắp.”
“Không phải vậy.”
Ngọc Nhi đột ngột lao từ bếp ra, ôm chặt lấy cánh tay tôi.
“Chị có em. Em mới là gia đình thật sự của chị.”
Con bé vốn luôn im lặng, giờ lại đứng chắn trước mặt tôi, giọng cứng rắn.
“Các người nghe không hiểu à. Chị tôi không muốn gặp các người.”
“Làm sai rồi nói vài câu xin lỗi là muốn xóa sạch hết sao. Dựa vào cái gì.”
Ngọc Nhi không biết hết chuyện năm xưa, nhưng bản năng đã đứng về phía tôi.
Ba người trước mặt càng thêm tái mét.
Tôi kéo Ngọc Nhi ra sau lưng.
“Không sao.”
Dù sao, mười năm trước tôi đã thấy rõ họ có thể tuyệt tình đến mức nào.
Hứa Quân nhìn dáng vẻ tôi che chở cho Ngọc Nhi, giọng như nghẹn lại.
“Tiểu Liên, bây giờ… em lại coi trọng một người ngoài hơn sao?”
Sắc mặt tôi lạnh xuống.
“Người ngoài?”
“Chỉ huy Hứa nói sai rồi.”
“Giờ người thân duy nhất của tôi chỉ có Ngọc Nhi.”
“Trên đời này, tôi chỉ quan tâm đến con bé.”
Nếu năm đó không có Ngọc Nhi, có lẽ tôi đã không còn trên đời.
Khi ấy con bé chỉ là một đứa trẻ lang thang, đã kéo tôi lúc đó bất tỉnh bên vệ đường vào trong gầm cầu.
Khi tôi tỉnh lại, đầu óc tê dại, cảm xúc hỗn loạn như bị xé vụn.
Khoảnh khắc tôi làm tổn thương chính mình, cũng là lúc con bé lao đến ôm chặt lấy tôi, vừa khóc vừa run rẩy.
“Chị xinh như vậy, còn biết làm bánh nữa… sao lại muốn kết thúc tất cả?”
“Người ta càng bắt nạt chị, chị càng phải sống cho tốt chứ.”
“Nếu… nếu không ai đối xử tốt với chị, vậy để em đối xử tốt với chị được không?”
Có thể bạn quan tâm
Nửa cái bánh bao con bé dúi vào tay tôi vẫn còn hơi ấm.
Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy ấy, tim như bị ai đó bóp chặt, đau đến nghẹn thở.
Sau đó, chúng tôi chen chúc trong căn phòng thuê chật hẹp chưa đầy mười mét vuông, chia nhau một bát mì gói, bày sạp ở chợ đêm rồi bị quản lý đô thị đuổi chạy tán loạn khắp nơi.
Đến ngày dành dụm đủ tiền để thuê lại cửa tiệm này, hai đứa ôm chặt lấy nhau mà khóc suốt cả đêm.
Chính Ngọc Nhi đã nhặt nhạnh từng mảnh vụn của Hứa Liên năm ấy, kiên nhẫn ghép lại, để tôi trở thành con người của hiện tại, bình tĩnh hơn, ấm áp hơn, và có thể sống như một người bình thường.
Vì vậy, ai cũng có thể là người ngoài.
Ngoại trừ con bé.
Sắc mặt ba người trước mặt đồng loạt biến dạng, như vừa bị tát thẳng.
Giọng mẹ Hứa run lên.
“Thế… còn chúng ta thì sao?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi không hận mọi người nữa.”
Ánh mắt họ vừa lóe lên hy vọng, liền bị câu nói tiếp theo đông cứng.
“Nhưng không phải là tha thứ. Chỉ là… bỏ qua thôi.”
Cửa tiệm rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
Tôi cúi đầu sắp xếp lại quầy, nghĩ rằng lần này cuối cùng cũng có thể yên ổn.
Nhưng Mặc Đình Khải lại lên tiếng, giọng khàn đặc như bị cắt ngang.
“Nhưng chúng tôi hối hận rồi, Tiểu Liên.”
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, như cố tìm kiếm một chút lay động.
Đáng tiếc là không có.
Ánh mắt tôi bình thản đến mức khiến anh hoảng loạn. Không yêu, không hận, chỉ còn lại một chút xa lạ thờ ơ.
Hối hận sao.
Hối hận vì năm đó đã chọn Hứa Ngọc, đẩy tôi rơi xuống vực sâu ư.
Nhưng sau khi tôi biến mất, anh thuận lợi cưới được cô ta. Báo quân đội từng đăng ảnh hai người tay trong tay dự tiệc, trông vô cùng xứng đôi.
Nhà họ Hứa cũng nhờ cuộc hôn phối ấy mà thuận lợi thăng tiến trong nội bộ quân khu.
Rõ ràng, tất cả đều đã đạt được điều mình muốn.
Giờ lại nói hối hận.
Tôi lắc đầu.
“Không còn quan trọng nữa.”
“Tiệm đóng cửa rồi. Mời ba vị về cho.”
Ở phía xa, hoàng hôn vừa lúc rực xuống.
Tôi nắm tay Ngọc Nhi, khóa cửa tiệm, vừa định rời đi thì phía sau vang lên một giọng nghèn nghẹn.
“Chúng ta biết rồi.”
“Từ nay… sẽ không làm phiền con nữa.”
Không phân biệt được là ai nói, chỉ nghe thấy tiếng khóc bị kìm nén của mẹ Hứa.
Bước chân tôi khựng lại trong thoáng chốc, nhưng không quay đầu. Tôi đi thẳng về phía mặt trời đang dần khuất.
Ngọc Nhi siết chặt tay tôi hơn.
“Chị, em không giống bọn họ đâu.



