Kiếp Này Trở Thành Người Dưng - Chương 7
luôn là Tiểu Liên đã cõng anh trong đêm tuyết năm ấy.”
“Là anh tự tay đánh mất em.”
Anh quay người rời đi, bước chân loạng choạng.
Về sau nghe nói, vị thiếu tướng trẻ ấy hy sinh trong một cuộc diễn tập biên giới, thi thể không tìm lại được đầy đủ.
Người vợ sau khi nhận tin… đã uống quá nhiều thuốc ngủ rồi qua đời.
Nhà họ Hứa cũng dần dần biến mất khỏi hệ thống quân khu.
Tôi không hỏi thêm.
Kiếp này trở thành người dưng, đã là kết cục tốt nhất.
*****
Sau tất cả những biến cố ấy, cuộc sống của tôi lại lặng lẽ trôi theo nhịp quen thuộc.
Buổi sáng mở cửa tiệm, kéo tấm rèm che còn vương mùi nắng. Buổi trưa nướng bánh, trộn bột, nghe tiếng lò kêu khe khẽ như nhịp thở đều đặn của một sinh mệnh sống. Buổi tối khóa cửa, dắt Ngọc Nhi về căn phòng nhỏ, nấu cơm, nói những câu chuyện vụn vặt chẳng liên quan gì đến quá khứ.
Không còn ai xuất hiện trước cửa tiệm với quân phục thẳng tắp, không còn ánh mắt dò xét, cũng không còn những lời xin lỗi muộn màng khiến người ta mệt mỏi. Thị trấn nhỏ phía Nam này như chưa từng chứa đựng những mối dây rối rắm ấy. Chỉ có gió biển thổi qua con phố, mang theo mùi muối mằn mặn, ngày này qua ngày khác.
Thỉnh thoảng tôi vẫn mơ.
Mơ thấy đêm tuyết năm xưa, thiếu niên mình đầy thương tích nắm chặt ống quần tôi không buông. Mơ thấy căn phòng tầng hầm tối tăm, chỉ có một khe sáng mỏng manh. Mơ thấy tiếng kim loại va vào cửa sắt, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng. Nhưng những giấc mơ ấy giờ đây không còn khiến tôi tỉnh dậy trong hoảng loạn.
Tôi có thể mở mắt, hít một hơi sâu, rồi ngồi dậy chuẩn bị bữa sáng.
Có những vết thương, không phải vì đã lành mà không còn đau. Mà là vì ta đã học được cách sống chung với nó, không để nó điều khiển từng nhịp thở của mình nữa.
Ngọc Nhi ngày càng lớn. Con bé không còn là đứa trẻ lang thang gầy gò năm ấy. Nó biết phụ tôi làm bánh, biết ghi chép sổ sách, biết đứng ra cười nói với khách khi tôi bận tay. Có hôm nó chống cằm nhìn tôi rất lâu, rồi đột ngột hỏi.
“Chị này, sau này chị có muốn đi đâu xa không?”
Tôi nghĩ một chút, lắc đầu.
“Không. Ở đây cũng tốt.”
Con bé cười, đôi mắt cong lên quen thuộc.
“Vậy thì em yên tâm rồi.”
Tôi hiểu ý nó. Nơi này không chỉ là tiệm bánh, mà là chỗ neo giữ hai chúng tôi lại với cuộc đời. Là nơi đã chứng kiến một người phụ nữ từng bị nghiền nát, từng bị bỏ rơi, chậm rãi đứng dậy, ghép lại chính mình, rồi tiếp tục sống.
Có lúc, những người hàng xóm trong phố kể cho tôi nghe đủ thứ tin tức ngoài kia. Nào là quân khu thay đổi nhân sự, nào là những gia tộc từng một thời hiển hách nay không còn xuất hiện trong các buổi tiệc. Tôi nghe rồi để đó, không hỏi thêm, cũng không tò mò.
Những cái tên ấy đã từng là cả bầu trời của tôi.
Giờ đây, chúng chỉ là những ký hiệu xa lạ, không còn đủ sức khuấy động mặt nước yên tĩnh trong lòng.
Có thể bạn quan tâm
Tôi từng nghĩ mình cần một lời công đạo, cần một kết cục rành rọt cho tất cả những đau khổ đã trải qua. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu, thứ gọi là công đạo ấy, chưa từng nằm trong tay người khác.
Nó nằm ở việc tôi còn sống.
Sống mà không phải cúi đầu. Sống mà không cần chờ đợi ai quay lại cứu rỗi. Sống như một con người bình thường, biết đau, biết cười, biết yêu thương, và được yêu thương theo cách giản dị nhất.
Một buổi chiều nọ, trời đổ mưa rất nhỏ. Tôi đứng trong tiệm nhìn ra ngoài, thấy những giọt nước đọng trên tấm kính, phản chiếu ánh đèn vàng nhạt. Ngọc Nhi mang ra một đĩa bánh mới nướng, mùi thơm lan khắp không gian.
“Chị nếm thử đi.”
Tôi cắn một miếng, vị ngọt vừa phải, không gắt, không gượng. Tôi gật đầu.
“Ngon rồi.”
Con bé cười rạng rỡ, giống hệt ánh nắng những ngày đầu hè.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã rất lâu rồi không nghĩ đến việc trả thù, không nghĩ đến việc chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Những ký ức từng khiến tôi nghẹt thở, giờ chỉ còn là một phần của đời sống, nằm yên ở đó, không còn khả năng làm tôi gục ngã.
Tôi không cần họ phải hối hận.
Cũng không cần họ nhớ đến tôi.
Chỉ cần bản thân tôi nhớ rằng, mình đã từng bước qua địa ngục, và vẫn chọn quay lại trần gian, sống tiếp một cách tử tế.
Đêm đó, tôi và Ngọc Nhi ngồi bên cửa sổ, ăn bữa tối giản đơn. Ngoài kia, mưa đã tạnh, bầu trời trong vắt, lộ ra vài ngôi sao thưa thớt.
Ngọc Nhi chống cằm, nói rất khẽ.
“Chị à, sau này dù có chuyện gì xảy ra, em cũng ở đây.”
Tôi đưa tay xoa đầu con bé, giọng nhẹ nhàng.
“Chị biết.”
Có lẽ, đây chính là đoạn kết tốt nhất cho cuộc đời tôi.
Không phải một đám cưới long trọng. Không phải sự đoàn tụ muộn màng. Cũng không phải nước mắt hối tiếc của những người từng quay lưng.
Mà là một buổi tối bình thường, một căn phòng nhỏ, một tiệm bánh yên tĩnh, và một người ở bên cạnh, nắm tay tôi giữa thế gian rộng lớn.
Quá khứ đã khép lại.
Tôi không mang theo nó để bước tiếp.
Tôi đặt nó xuống, quay lưng, và đi về phía trước, với đôi chân của chính mình.



