Làm Mẹ Trong Im Lặng - Chương 1
Bị người yêu là thủ trưởng thẳng thừng chia tay, Hứa Yên phát hiện mình mang thai. Cô lặng lẽ rời đi, một mình sinh và nuôi dưỡng cặp song sinh trong bốn năm âm thầm, chật vật nhưng kiên cường. Đến khi số phận đưa cô trở lại quân khu trong một buổi yến tiệc, những bí mật bị chôn giấu mới dần lộ ra giữa ánh nhìn dò xét, vu khống và quyền lực lạnh lùng.
Một vụ hãm hại tưởng như có thể hủy hoại tất cả, lại vô tình kéo theo sự thật chấn động về thân phận của hai đứa trẻ. Người đàn ông năm xưa cúi đầu xin lỗi, gia tộc quyền thế chấn động, quá khứ ồ ạt tràn về. Nhưng khi tình yêu đã rạn vỡ, liệu một lời xin lỗi muộn màng có đủ để vá lại những tổn thương từng khắc sâu vào tim?
Giữa danh phận, trách nhiệm và lựa chọn cá nhân, Hứa Yên đứng trước ngã rẽ quan trọng nhất của đời mình. Cô chọn bảo vệ con, bảo vệ chính mình, và bước tiếp con đường không còn ngoái đầu nhìn lại.
Đây là câu chuyện về một người phụ nữ từng yêu hết lòng, từng chịu đựng trong im lặng, và cuối cùng học cách buông bỏ để tự tay xây dựng hạnh phúc mới. Một hành trình không ồn ào, không bi lụy, nhưng đủ sâu để chạm đến những góc mềm yếu nhất trong lòng người đọc.
*****
Vào ngày bị người bạn trai là thủ trưởng thẳng thừng chia tay, tôi phát hiện mình đã mang thai.
Bảy tháng sau, anh khoác lễ phục, tổ chức một đám cưới linh đình. Còn tôi thì co quắp trong căn phòng trọ chật hẹp cạnh bệnh viện quân y, liều mạng sinh ra một cặp song sinh, một trai một gái.
Không lâu sau, tin tức từ khu quân đội truyền đến.
Bùi Chính Hạo trong lúc làm nhiệm vụ đã bị tập kích, từ đó vĩnh viễn mất đi khả năng sinh sản.
Tôi sợ anh sẽ quay lại, sợ anh cướp đi hai đứa trẻ duy nhất của mình, nên đã dắt Minh Du và Minh Ánh trốn chạy suốt bốn năm trời.
Cho đến đại thọ năm mươi tuổi của Bùi lão phu nhân.
Vì từng học thêu thùa ở đoàn văn công, tôi được điều động tạm thời đến hỗ trợ trong yến tiệc.
Minh Du và Minh Ánh được tôi sắp xếp nghỉ ngơi ở sảnh phụ. Thế nhưng chỉ chốc lát sau, hai đứa trẻ đã chạy ra ngoài chơi, vô tình va phải lão phu nhân.
Cả đại sảnh đầy quân nhân và quan khách bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Hai khuôn mặt non nớt ấy giống hệt như được đúc ra từ hình ảnh Bùi Chính Hạo thuở nhỏ.
Bùi Chính Hạo rẽ đám đông lao tới.
Ngôi sao tướng quân trên cầu vai anh lấp lánh dưới ánh đèn, giọng nói run rẩy đến mức lạc hẳn đi: “Đây là con nhà ai?”
Minh Du lập tức chắn trước mặt em gái, dáng người nhỏ bé nhưng đứng thẳng tắp, giống như một chiến sĩ nhí.
Minh Ánh bị dọa sợ, vừa khóc vừa hoảng loạn gọi: “Mẹ ơi… chúng con muốn tìm mẹ…”
“Mẹ cháu tên là Hứa Yên.”
Sau khi đón Minh Du và Minh Ánh từ nhà trẻ về, tôi không yên tâm để hai con ở nhà một mình, đành đưa chúng đến phòng nghỉ tạm thời mà nhà họ Bùi sắp xếp.
Tôi mang theo sách tranh, nước và bánh quy cho hai đứa.
“Minh Du, Minh Ánh ngoan, mẹ ở ngay bên ngoài giúp việc thôi. Các con chơi ở đây nhé, đừng chạy ra ngoài, được không?”
Minh Du vốn rất ngoan, bé đứng nghiêm chỉnh, giọng nói chắc nịch: “Mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ em gái.”
Minh Ánh níu lấy tay tôi, giọng thỏ thẻ: “Khi nào mẹ mới quay lại ạ?”
“Nhanh thôi.”
Có thể bạn quan tâm
Tôi cúi xuống hôn lên trán hai con: “Xem hết cuốn sách này là mẹ về ngay.”
“Nhớ kỹ, tuyệt đối không được chạy lung tung, đây là nhà của thủ trưởng, không phải nơi bình thường đâu.”
Hai đứa trẻ gật đầu thật mạnh, đồng thời đưa ngón tay út ra: “Móc ngoéo ạ.”
Tôi móc ngoéo, coi như đóng dấu với các con, lúc này mới yên tâm rời sang khu vực yến tiệc để giúp việc.
Ở đó đã có vài đồng chí nữ khác. Họ tụ tập ở hành lang dẫn ra sảnh trước, vừa soi gương vừa chỉnh đốn trang phục.
“Thật đáng tiếc, Bùi thủ trưởng trẻ như vậy, thiếu tướng hai mươi bốn tuổi, tiền đồ vô lượng, vậy mà lại rơi vào cảnh này.”
“Tôi cũng nghe nói rồi. La đại tiểu thư là người mới được nhận về gần đây, trước kia quen sống bên ngoài, chẳng hiểu quy củ, cứ đòi xông vào khu cấm quân sự để gặp Bùi thủ trưởng, kết quả là xảy ra chuyện. Tự mình gây họa còn liên lụy người khác, giờ thì hay rồi, hại thủ trưởng thành ra thế này.”
“Theo tôi thấy, nhà họ La cũng thật là. Nhận về một thiên kim không biết điều, giờ thì tốt rồi, hại đứa con độc nhất của nhà họ Bùi.”
Đúng lúc đó, một giọng nữ kìm nén cơn giận vang lên từ phía sau: “Các người nói ai là tai họa hả?”
La Nhược Tuyết trừng mắt dữ dội nhìn đám người Trương Mỹ Lan.
Mấy người kia sợ đến mức mặt mày tái nhợt, đứng thẳng người, không ai dám thốt ra nửa lời.
Ánh mắt La Nhược Tuyết quét qua một lượt, bỗng dừng lại khi nhìn thấy tôi đang đứng cách đó không xa.
Cô ta kinh ngạc thốt lên: “Hứa Yên?”
Trong lòng tôi khẽ thở dài. Vốn định lặng lẽ rời đi, nhưng cuối cùng vẫn bị nhận ra.
Tôi đành bước tới, giọng bình tĩnh: “Đồng chí La.”
La Nhược Tuyết tiến lên hai bước, ánh mắt đánh giá bộ đồng phục công nhân dự bị của đoàn văn công trên người tôi từ đầu đến chân, khóe môi cong lên đầy đắc ý: “Quả nhiên là chị.”
“Bây giờ chị đang làm việc vặt ở đoàn văn công sao? Hay là giúp việc vòng ngoài? Chắc vất vả lắm nhỉ.”
Nói xong, La Nhược Tuyết đưa tay kéo tôi về phía sảnh trước, giọng điệu thân thiết như thể thật sự quan tâm: “Đi, để em đưa chị vào sảnh nội giúp việc, dù sao cũng nhẹ nhàng hơn. Biết đâu còn gặp được cả bố mẹ nữa đấy.”
Cô ta vừa kéo tôi đi được hai bước, chợt nhớ đến mấy người Trương Mỹ Lan đứng bên cạnh, sắc mặt lập tức lạnh hẳn lại: “Mấy người các cô, không cần làm nữa.”
“Thu dọn đồ đạc, quay về đơn vị viết bản kiểm điểm ngay.”
Đám người Trương Mỹ Lan chân tay bủn rủn, đứng cũng không vững, đến cả lời cầu xin cũng không dám nói ra.
Họ không dám hận La Nhược Tuyết, chỉ có thể trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy căm tức.
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Vừa bước vào sảnh nội, La Nhược Tuyết liền giả vờ như chợt nhớ ra điều gì đó, giọng nói mang theo vẻ áy náy giả tạo: “Chị Hứa Yên, xem em sơ ý quá. Sảnh nội tạm thời không thiếu người, chỉ còn bếp sau vẫn còn ít bát đĩa cần rửa.



