Làm Mẹ Trong Im Lặng - Chương 2
Chị xem…”
Tôi hiểu rất rõ, cô ta cố tình làm khó mình.
Nhưng nói cho cùng, chút khó nhọc này so với những năm tháng tôi một mình nuôi hai đứa trẻ thì chẳng đáng là bao.
“Được, tôi đi ngay.” Tôi dứt khoát đáp, nhận lấy dụng cụ vệ sinh.
Tôi đang cúi đầu dọn dẹp ở một góc thì chủ nhân của bữa tiệc là Bùi lão phu nhân chậm rãi xuất hiện.
Bà mặc một bộ quân phục cũ, quân hàm trên vai đã phai màu theo năm tháng, nhưng khí thế uy nghiêm vẫn không hề suy giảm.
Chưa kịp để mọi người vây quanh chúc thọ, giọng bà đã vang lên, không chút nể nang: “Mừng thọ cái gì mà mừng!”
“Anh tự nhìn xem, anh cưới về loại con dâu hiền đức gì thế này, khiến nhà họ Bùi lâm vào cảnh tuyệt tự!”
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn qua.
Bốn năm không gặp, trên cầu vai Bùi Chính Hạo đã nhiều hơn một cánh sao. Dáng người anh vẫn hiên ngang như tùng, quân phục phẳng phiu, nghiêm cẩn.
Chỉ là giữa hàng mày đã phủ thêm một tầng lạnh lẽo được tôi luyện từ chiến trường, khiến cả con người anh trở nên xa cách hơn trước.
Xem ra lần trọng thương năm đó đã để lại ảnh hưởng rất lớn.
Bùi Chính Hạo không nói gì.
La Nhược Tuyết chỉ có thể khép nép cười gượng, giọng dịu xuống: “Mẹ, mẹ đừng giận, chú ý sức khỏe…”
“Đừng gọi tôi là mẹ!”
Bùi lão phu nhân nghiêm giọng cắt ngang: “Tôi không gánh nổi. Nếu không phải cô cứ đòi xông vào khu cấm quân sự, Chính Hạo có phải liều mạng cứu cô đến mức bị thương nặng như vậy không?”
“Nhà họ Bùi ba đời quân ngũ, chỉ có mình nó là con một, vậy mà bị cô hại đến mức… đến mức không còn hậu duệ!”
Nói đến đây, mũi dùi của bà lại chuyển sang cha mẹ họ La đang im lặng đứng một bên: “Còn cả hai người nữa. Nhận về loại thiên kim gì không biết. Bây giờ thì hay rồi, hủy hoại con trai tôi, các người hài lòng chưa?”
Tiếng xin lỗi khép nép của cha mẹ họ La vang lên rời rạc, đầy bất lực.
Nhưng Bùi lão phu nhân càng nói càng giận, oán khí tích tụ bấy lâu bùng phát hoàn toàn: “Hồi đó con bé Hứa Yên ở nhà các người, tôi thấy rất tốt. Xuất thân từ đoàn văn công, hiểu chuyện lại an phận. Đều tại Chính Hạo mê muội, nhất quyết cưới cái thứ tai họa này về nhà!”
“Tôi thật sự hối hận!”
Sắc mặt La Nhược Tuyết càng lúc càng khó coi.
Đặc biệt khi nghe đến tên tôi, vẻ oán hận xen lẫn xấu hổ trên mặt cô ta gần như không thể che giấu.
Ánh mắt đảo nhanh một vòng, cô ta lập tức tiếp lời, giọng cố ý nâng cao: “Mẹ, mẹ xem thật là trùng hợp.”
“Mẹ vừa nhắc đến chị Hứa Yên, hôm nay con thật sự đã gặp chị ấy ở đây.”
Chưa kịp dứt câu, La Nhược Tuyết đã bước thẳng về phía tôi.
Có thể bạn quan tâm
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị cô ta kéo ra giữa sảnh tiệc.
Ánh đèn rực rỡ soi rõ bộ đồ công nhân giản dị trên người tôi cùng những dụng cụ vệ sinh đang cầm trong tay.
Một cảm giác nhục nhã hiếm hoi dâng lên, nhưng tôi vẫn gắng giữ bình tĩnh, cúi đầu chào hỏi: “Chào Thủ trưởng phu nhân. Chào Chủ nhiệm La. Chào Xứ trưởng La.”
Bùi lão phu nhân nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. Những lời khen ban nãy còn vương nơi khóe môi, giờ chỉ còn lại sự gượng gạo.
Cha mẹ họ La thì càng sững sờ, hiển nhiên không ngờ lại gặp tôi trong hoàn cảnh như thế này.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, không biết từ đâu vang lên một tiếng cười khẽ.
Rồi những lời bàn tán thì thầm bắt đầu lan ra trong đám đông: “Trời ạ, thật sự là cô ấy sao? Trụ cột của đoàn văn công năm đó?”
“Chậc, sao lại thảm hại đến mức này. Chẳng phải năm xưa còn…”
“Nghe nói lúc chia tay đã nhận một khoản sắp xếp rồi mà, sao bây giờ lại…”
Ngay khi những tiếng xì xào sắp nhấn chìm tôi, một giọng nói trầm thấp vang lên, không cao nhưng mang theo uy nghiêm không thể phản bác: “Im lặng.”
Cả sảnh tiệc lập tức lặng phăng phắc.
Lúc này Bùi Chính Hạo mới nhìn thẳng về phía tôi, giọng điệu vẫn giữ được sự ôn hòa bề ngoài: “Hứa Yên, sao em lại làm những việc này ở đây? Lúc chia tay, tôi chẳng phải đã bảo hậu cần sắp xếp công việc và chỗ ở cho em rồi sao?”
Sắp xếp?
Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.
Suốt những năm qua, tôi chưa từng nhận được bất kỳ thông báo sắp xếp nào.
Lúc sinh con, tôi còn không đủ tiền trả tiền phòng trọ, chưa hết thời gian ở cữ đã phải bươn chải làm thuê khắp nơi.
Môi tôi khẽ động, gần như theo bản năng hỏi nhỏ: “Sắp xếp gì cơ?”
Ba chữ ấy rất nhẹ, nhưng lại giống như một tiếng sét nổ tung giữa sảnh.
Đồng tử Bùi Chính Hạo co rút mạnh, vẻ kinh ngạc không kịp che giấu.
Anh lập tức quay sang nhìn La Nhược Tuyết: “La Nhược Tuyết, thủ tục sắp xếp đâu?”
La Nhược Tuyết lúng túng, không thốt nổi lời giải thích, chỉ có thể quay sang cầu cứu mẹ mình.
Bà La vội vàng bước lên định nắm tay tôi, nhưng tôi lặng lẽ tránh đi.
Tay bà khựng lại giữa không trung, nét mặt đầy gượng gạo, rồi cất giọng trách móc: “Ôi chao, Hứa Yên, con bé này.”
“Năm đó con điều đi gấp quá, mấy thủ tục ấy chúng ta vẫn luôn giữ cho con, chỉ là chưa tìm được dịp thích hợp để đưa.



