Làm Mẹ Trong Im Lặng - Chương 8
Chúc em bình an.”
Tôi và Bùi Chính Hạo vẫn giữ liên lạc vì các con.
Anh định kỳ đón chúng về đoàn tụ, và trong những dịp quan trọng của các con, chúng tôi vẫn cùng xuất hiện để dành cho con sự ủng hộ trọn vẹn nhất.
Chỉ là, giữa tôi và anh đã không còn bất kỳ vướng bận tình cảm riêng tư nào nữa.
Một buổi chiều nắng dịu, Phó Nhất Minh đưa bọn trẻ đi thả diều trên sân vận động đại viện.
Nhìn bóng dáng ba người nô đùa, tôi chợt nhớ về chính mình nhiều năm trước, người từng bơ vơ cầm tờ giấy siêu âm đứng giữa hành lang bệnh viện.
Con đường ấy tôi đã đi qua với biết bao chao đảo và bùn lầy, nhưng cuối cùng, tôi cũng chạm đến chân trời của riêng mình.
Ở đây, gió rất nhẹ, nắng rất xanh.
Tôi mỉm cười nhìn về phía tương lai.
Với quá khứ, tôi chọn hòa giải nhưng không quay đầu.
Với tương lai, tôi ôm trọn bằng tất cả kỳ vọng.
*****
Buổi chiều hôm đó, khi gió đầu hạ thổi qua đại viện quân khu, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh nắng trải dài trên con đường lát đá quen thuộc. Minh Du và Minh Ánh vừa tan học, tiếng cười của hai đứa trẻ vang lên trong sân, trong trẻo đến mức khiến lòng người mềm lại.
Tôi chợt nhận ra, đã rất lâu rồi tôi không còn cảm thấy sợ hãi khi nghĩ về tương lai.
Những năm tháng trước kia, tương lai đối với tôi là một thứ mơ hồ, đầy bất an. Đó là những đêm thức trắng vì con sốt cao, là những buổi sáng cắn răng đưa con đến nhà trẻ rồi quay đầu chạy vội đến chỗ làm thuê, là những lần đứng trước gương tự hỏi bản thân còn có thể gồng gánh được bao lâu nữa. Khi ấy, tôi chỉ biết cúi đầu bước đi, không dám nhìn quá xa, bởi chỉ cần nghĩ đến ngày mai thôi cũng đã thấy nặng nề.
Nhưng bây giờ thì khác.
Có thể bạn quan tâm
Tôi đã có một công việc mình yêu thích, có thể dùng đôi tay và trí óc để tạo ra những bộ trang phục khiến người khác cảm thấy tự hào. Tôi có một mái nhà tuy không xa hoa nhưng đủ an toàn và ấm áp. Quan trọng hơn cả, tôi có hai đứa trẻ khỏe mạnh, hiểu chuyện, luôn ở bên tôi bằng tất cả sự tin tưởng và yêu thương thuần khiết nhất.
Có những lúc, khi nhìn Minh Du đứng nghiêm chỉnh kể cho em gái nghe những câu chuyện về kỷ luật và danh dự, tôi lại thấy thấp thoáng bóng dáng của Bùi Chính Hạo năm nào. Và khi Minh Ánh lặng lẽ mang một cốc nước đến cho tôi lúc tôi làm việc khuya, tôi lại thấy đâu đó hình ảnh của chính mình, của một người phụ nữ từng quen nhẫn nhịn và âm thầm chịu đựng.
Chúng là sự tiếp nối của quá khứ, nhưng không bị quá khứ trói buộc.
Bùi Chính Hạo vẫn xuất hiện trong cuộc sống của các con với tư cách một người cha. Anh đến đúng giờ, đưa chúng đi chơi, kể cho chúng nghe những câu chuyện về trách nhiệm, về sự lựa chọn và cái giá phải trả. Tôi không can thiệp, cũng không cản trở. Tôi hiểu, con cái cần một người cha, nhưng chúng không cần chứng kiến những hối hận muộn màng hay những cảm xúc rối rắm của người lớn.
Giữa tôi và anh, mọi thứ đã lắng xuống như mặt hồ sau cơn mưa lớn.
Không còn oán trách, cũng không còn mong chờ.
Chúng tôi nói chuyện về các con, về học hành, về sức khỏe, về những điều cần thiết. Ngoài những điều đó ra, không còn gì khác. Có đôi lần, tôi vẫn bắt gặp trong ánh mắt anh một nỗi tiếc nuối khó giấu, nhưng tôi đã không còn rung động trước điều đó nữa. Những cảm xúc từng khiến tôi đau đớn suốt nhiều năm đã lặng lẽ rút lui, như vết sẹo cũ không còn nhức nhối khi chạm vào.
Tôi học được rằng, có những mối quan hệ không phải để quay đầu, mà là để đặt xuống.
Phó Nhất Minh bước vào cuộc đời tôi theo cách rất nhẹ. Anh không hỏi tôi quá khứ đau đớn ra sao, cũng không dùng sự thương hại để tiếp cận. Anh chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, đủ gần để tôi cảm thấy an toàn, đủ xa để tôi không thấy bị xâm phạm. Với anh, tôi không cần phải tỏ ra mạnh mẽ hay gồng mình che giấu. Tôi có thể mệt, có thể yếu đuối, có thể im lặng, và tất cả đều được chấp nhận.
Các con gọi anh là bố Phó rất tự nhiên, không do ai ép buộc. Anh không cố gắng thay thế vị trí của Bùi Chính Hạo, chỉ kiên nhẫn đồng hành, dạy chúng buộc dây giày, sửa cánh diều, lắng nghe những câu hỏi ngây ngô nhưng đầy nghiêm túc của trẻ con. Tôi nhìn thấy trong mắt anh không phải trách nhiệm bắt buộc, mà là sự lựa chọn tự nguyện.
Đó là điều tôi trân trọng nhất.
Có một lần, Minh Ánh hỏi tôi rằng, liệu mẹ có hối hận không, nếu ngày xưa không rời đi thì có lẽ mọi thứ đã khác. Tôi xoa đầu con bé, không trả lời ngay. Một lúc sau, tôi nói rằng, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, nhưng mẹ không hối hận vì đã bảo vệ các con và chính mình vào thời điểm mẹ yếu đuối nhất.
Con bé gật đầu, có lẽ chưa hiểu hết, nhưng tôi tin một ngày nào đó, nó sẽ hiểu.
Tôi không còn trách quá khứ đã khiến mình tổn thương. Nếu không có những năm tháng chật vật ấy, có lẽ tôi sẽ không học được cách đứng vững một mình, cũng không biết trân trọng những bình yên tưởng chừng rất nhỏ bé của hiện tại.



