Một Đoạn Đường Sai - Chương 1
Bảy năm hôn nhân, Hạ Mộc Miên đã yêu đến tận cùng, nhẫn nhịn đến cạn kiệt. Người đàn ông cô từng coi là cả bầu trời hết lần này đến lần khác phản bội, chà đạp giới hạn, thậm chí kéo con gái họ vào vòng xoáy sai lầm do chính anh tạo ra.
Khi tình yêu bị bào mòn bởi dối trá, khi niềm tin tan vỡ trước sinh tử của đứa trẻ, Hạ Mộc Miên lựa chọn rời đi. Không níu kéo, không ồn ào, chỉ mang theo con gái và lòng tự trọng cuối cùng của mình.
Phía sau cô là sự hối hận muộn màng, là cái giá phải trả cho một người đàn ông đã đánh mất tất cả khi tưởng rằng bản thân không thể bị thay thế. Phía trước cô là một cuộc đời khác, bình yên hơn, vững chãi hơn, nơi tình yêu không còn là chịu đựng, mà là được bảo vệ và trân trọng.
Đây không phải câu chuyện trả thù.
Cũng không phải câu chuyện tình yêu quay đầu.
Đây là hành trình một người phụ nữ bước ra khỏi đổ nát, tự tay dựng lại tổ ấm cho mình và con, để cuối cùng hiểu rằng: Có những người chỉ xứng đáng ở lại trong ký ức, còn hạnh phúc thì luôn nằm ở phía trước.
*****
Sau bảy năm hôn nhân, Phó Tư Viễn đã ngủ với gần như tất cả những người xung quanh tôi, từ đồng nghiệp, bạn thân cho đến cả cô em họ.
Còn tôi cũng chẳng chịu ngồi yên. Tôi đập nát chiếc xe việt dã của anh, thiêu rụi căn biệt thự mà hai người từng ở chung, khiến anh từ một thiếu tướng quân khu tiền đồ rộng mở rơi vào vòng tranh cãi, mang theo đủ thứ tai tiếng, thậm chí suýt nữa phải ra trước tòa án quân sự.
Chúng tôi giằng co suốt bảy năm, cãi vã suốt bảy năm. Từ đôi vợ chồng từng thề non hẹn biển, cuối cùng lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Rốt cuộc, tôi cũng mệt rồi.
Đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, khi cô nhân tình của anh gửi tới những bức ảnh riêng tư trên giường của hai người, tôi không còn phát điên hay gào thét như trước nữa. Tôi bình thản tìm đến mẹ Phó.
“Mẹ, con muốn ly hôn, và con muốn quyền nuôi bé Diệu Diệu.”
Ánh mắt mẹ Phó trở nên phức tạp, bà im lặng hồi lâu rồi mới khẽ gật đầu.
“Được, mẹ sẽ sắp xếp cho con. Ở lại bên mẹ nửa tháng nữa nhé.”
Tôi đáp lời, quay người bước ra ngoài. Vừa xuống tới cầu thang, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Một khoản chuyển khoản lớn từ Phó Tư Viễn hiện ra, kèm theo vài dòng tin nhắn.
Nghe nói dạo này bắt đầu hiểu chuyện, biết chừng mực rồi sao Tôi lại có chút không tin đấy.
Tôi đang ở Dạ Ưng, chính là hội sở lần trước em dẫn người đến kiểm tra.
Phòng V888, mang một hộp bzao czao szu tới đây.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy, gương mặt không hề gợn sóng.
Tôi chỉ mở ứng dụng giao hàng, định vị đến địa chỉ anh nói rồi đặt một hộp bzao czao szu. Tôi biết anh cố tình khiêu khích, nhưng tôi thực sự đã quá mệt mỏi để tiếp tục đấu đá với anh.
Sáng sớm hôm sau, khi tôi đang buộc tóc cho Diệu Diệu, Phó Tư Viễn, người đi đêm không về, bước vào nhà.
Mắt Diệu Diệu lập tức sáng lên, con bé dang tay chạy nhào tới, gọi một tiếng đầy vui mừng: “Bố ơi!”
Phó Tư Viễn cúi người bế con gái lên, nhẹ nhàng tung hứng: “Một đêm không gặp đã nhớ bố rồi sao?”
Tôi đứng trước gương, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Dù giữa chúng tôi có tồi tệ đến mức nào, thì trước mặt Diệu Diệu, Phó Tư Viễn vẫn là một người cha không thể chê trách.
Có thể bạn quan tâm
Anh có thể không phải là người chồng tốt, nhưng trong việc bảo vệ con gái, giữa chúng tôi luôn tồn tại một sự ngầm hiểu. Những rắc rối của người lớn chưa bao giờ chạm tới con bé.
Đùa giỡn với con gái xong, Phó Tư Viễn mới ngước mắt nhìn tôi, giọng điệu bình thản như thể tin nhắn tối qua chưa từng tồn tại.
“Hôm nay phải đưa Diệu Diệu đi tiêm phòng, anh không nhớ nhầm chứ?”
“Ừ, chín giờ.” Tôi cúi đầu, tiếp tục tết nốt bên tóc còn lại cho Diệu Diệu, giọng nói rất nhạt.
“Được, anh đưa hai mẹ con đi.”
Trong xe, Phó Tư Viễn liếc nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự dò xét. “Tối qua anh cứ tưởng người đến sẽ là Ủy ban Kỷ luật quân đội, hoặc phóng viên do em tìm tới.”
“Kết quả lại chỉ là một nhân viên giao hàng. Tinh Dao, chuyện này chẳng giống em chút nào.”
Giọng tôi không chút gợn sóng. “Chẳng phải anh luôn muốn một bà Phó biết nhìn đại cục, không gây chuyện cho anh sao?”
Phó Tư Viễn nghẹn lời, quay mặt đi. “Yên tâm đi, dù thế nào em cũng là người anh đường đường chính chính cưới về. Mấy người bên ngoài kia chỉ là chơi bời qua đường.”
Tôi khẽ nhếch môi, không đáp lại. Năm đó khi cưới tôi, anh từng nói cả đời này chỉ có mình tôi. Còn bây giờ, cái gọi là chơi bời qua đường lại nối tiếp hết người này đến người khác.
Xe dừng trước cổng bệnh viện quân y. Tôi rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu, đưa đến trước mặt anh.
“Anh ký tên đi. Đây là giấy tờ để năm sau Diệu Diệu nhập học.”
Một xấp giấy dày cộm, bên trong đã kẹp sẵn tờ đơn ly hôn.
Phó Tư Viễn thậm chí không buồn liếc nhìn, trực tiếp rút bút máy từ túi áo quân phục ra, ký tên vào từng trang.
Tôi lặng lẽ cất riêng tờ đơn ly hôn vào túi xách, bế Diệu Diệu bước vào bệnh viện. Tiêm phòng xong, tôi đưa con về nhà giao lại cho bảo mẫu.
Không lâu sau, trợ lý gọi điện tới.
“Bác sĩ Hạ, Phó thiếu đã lấy chìa khóa căn Vân Thủy Cư đi rồi. Nghe nói là đưa cho cô nhân tình mới tên Bạch Tư Tình, một diễn viên múa vừa đến đoàn văn công.”
Ngón tay cầm điện thoại của tôi siết chặt lại.
Vân Thủy Cư là căn nhà tôi mua từ trước khi kết hôn, nằm ngay gần khu đại viện quân đội. Anh ấy quả thật rất biết chọn chỗ.
“Tôi biết rồi.” Tôi bình thản đáp lại.
Cúp máy xong, tôi tìm giá thuê nhà quanh khu vực đó, chụp ảnh màn hình rồi gửi cho Phó Tư Viễn. Đã muốn để người khác ở nhà của tôi, thì tiền thuê nhất định phải trả.
Anh không trả lời tin nhắn, nhưng thông báo từ ngân hàng lại đến rất nhanh, một khoản chuyển khoản lớn.
Những ngày sau đó, Phó Tư Viễn không hề lộ diện. Tôi cũng thấy nhẹ nhõm vì được yên tĩnh.
Tôi không còn để tâm anh đi đâu, gặp ai, cũng không buồn hao tổn tâm trí nghĩ cách gây gổ với anh nữa.



