Một Trò Đùa Cay Đắng - Chương 1
Một ngày Cá tháng Tư, Cố Thanh Du phát hiện cuộc hôn nhân tưởng như hoàn hảo của mình chỉ là một trò đùa cay đắng. Chồng cô, Thiếu tướng Lục Trạch Quân, ngoại tình và chủ động đề nghị ly hôn, lựa chọn rời bỏ gia đình để ở bên một trợ lý quân y tưởng chừng vô hại.
Không khóc lóc, không làm ầm ĩ, Cố Thanh Du ký vào thỏa thuận ly hôn trong sự bình tĩnh tuyệt đối. Nhưng phía sau sự dứt khoát ấy là một sự thật còn tàn nhẫn hơn: cuộc phản bội đã kéo dài suốt hai năm, len lỏi qua từng ngày kỷ niệm, từng khoảnh khắc gia đình tưởng như thiêng liêng nhất.
Giữa những khiêu khích, dối trá và toan tính, Cố Thanh Du lựa chọn cách rút lui sạch sẽ, giữ vững thể diện và bảo vệ con gái. Cô không trả thù bằng cảm xúc, mà bằng sự tỉnh táo, chờ đợi đúng thời điểm để buông tay, để những kẻ phản bội tự bước vào vòng xoáy do chính họ tạo ra.
Sau ly hôn, khi người cũ sa sút vì bê bối và hối hận muộn màng, Cố Thanh Du từng bước xây dựng lại cuộc sống của mình, bằng sự nghiệp, sự độc lập và một trái tim không còn đặt cược vào lời thề giả dối.
Đây không phải là câu chuyện về tình yêu quay đầu, mà là hành trình một người phụ nữ lấy lại chính mình sau phản bội. Khi lòng tự trọng thức tỉnh, tình yêu không còn là điều bắt buộc, mà chỉ là một lựa chọn.
*****
Cô bạn thân của tôi cười suốt gần nửa tiếng đồng hồ rồi mới gửi cho tôi xem bức ảnh đối tượng ngoại tình của chồng tôi.
Chỉ vì người phụ nữ mà anh ấy phản bội không phải là một thiên kim tiểu thư trẻ trung xinh đẹp của cấp trên, cũng chẳng phải một nữ nhân viên công sở tài năng xuất chúng.
Mà là một trợ lý quân y đã gần bốn mươi tuổi, thua kém tôi về mọi mặt từ học vấn, gia thế cho đến ngoại hình.
Tôi từng nghĩ đây chỉ là một trò đùa nhạt nhẽo nhân ngày Cá tháng Tư.
Không ngờ khi tôi cầm bức ảnh đến chất vấn Lục Trạch Quân, anh ấy thật sự lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn.
“Nửa đời trước anh đã phụ em, nửa đời sau anh không thể phụ Uyển Tình nữa.”
“Tài sản để lại cho em, còn anh thuộc về Uyển Tình.”
Tôi giữ nét mặt bình thản, mở máy tính, bắt đầu kiểm kê lại nhà cửa, cổ phiếu và xe hơi hạng sang.
Sau đó, tôi ký tên rất nhanh vào bản thỏa thuận ly hôn.
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tôi đưa bản thỏa thuận đã ký cho Lục Trạch Quân, đúng hai mươi tám phút sau khi anh ấy thú nhận ngoại tình và đề nghị ly hôn.
Theo nội dung thỏa thuận, căn nhà do đơn vị phân phối và việc điều chuyển công tác của tôi đều do tôi toàn quyền sắp xếp.
Anh ấy sẽ thanh toán cho tôi một lần ba mươi triệu tệ, bao gồm tiền bồi thường và trợ cấp nuôi con.
Từ nay về sau, tôi và con sẽ không còn liên lạc gì với anh ấy nữa.
Khi đó, Lục Trạch Quân đang họp tác chiến qua video. Anh ấy ngước mắt, ánh nhìn dừng lại ở dòng chữ “Thỏa thuận ly hôn”, ngôi sao vàng trên cầu vai khẽ lóe lên dưới ánh đèn.
Anh giơ tay ra hiệu tạm dừng cuộc họp, nói với màn hình một câu “Chờ một lát”, rồi quay sang nhìn tôi.
Sau đó, anh nhướn cằm, ra hiệu đã hiểu.
Tôi xoay người rời khỏi thư phòng.
Để mọi việc được nhanh gọn, tôi chủ động giúp Lục Trạch Quân thu dọn toàn bộ đồ dùng cá nhân.
Tổng cộng năm chiếc vali lớn. Sợ bỏ sót thứ gì, tôi còn cẩn thận cất giữ cả những tấm huân chương và giấy khen lập công thời anh còn học ở trường quân sự, xếp gọn trong phòng kho.
Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại ở bức ảnh cưới đặt nơi góc tường.
Trong ảnh, Lục Trạch Quân mặc quân phục chỉnh tề, tôi khoác váy cưới trắng tinh, hai người ôm chặt lấy nhau giữa rừng bạch dương.
Khi đó, anh thường ôm tôi, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng.
“Vợ à, anh sẽ yêu em cả đời.”
“Kiếp này, điều may mắn nhất của anh là cưới được em.”
Có thể bạn quan tâm
Tôi và Lục Trạch Quân quen nhau ở Đại học Quốc phòng. Khi ấy, anh vẫn chỉ là một sĩ quan trẻ vừa được thụ phong.
Giữa rất nhiều người theo đuổi, tôi lại đem lòng rung động trước anh ngay từ lần gặp đầu tiên.
Anh kiên nghị, chính trực, ngoại hình xuất chúng, trên người hội tụ quá nhiều ưu điểm khiến tôi ngưỡng mộ.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kết hôn một cách tự nhiên. Anh từng bước thăng tiến từ tuyến cơ sở lên đến quân hàm Thiếu tướng.
Để hỗ trợ con đường sự nghiệp của anh, tôi lựa chọn lui về phía sau.
Tôi dốc lòng chăm sóc Lục Trạch Quân, lo liệu việc nhà, quán xuyến mọi thứ.
Cùng với chức vụ ngày càng cao, số lần diễn tập và nhiệm vụ của anh cũng dày đặc hơn.
Giữa những ngày bận rộn cơm áo gạo tiền, tôi vẫn duy trì tập yoga, chăm sóc bản thân, giữ nhịp sống ổn định.
Lục Trạch Quân cũng chưa từng tỏ ra lơ là. Dù mệt mỏi đến đâu, về nhà anh vẫn kèm con học, cùng tôi đi dạo, giúp tôi điều hòa các mối quan hệ trong khu gia binh.
Trong mắt người ngoài, chúng tôi là hình mẫu hôn nhân quân nhân đáng ngưỡng mộ.
Không biết từ lúc nào, số lần Lục Trạch Quân sắp xếp diễn tập vào cuối tuần ngày một nhiều.
Có khi anh vắng nhà liền cả tuần.
Cô bạn thân từng nửa đùa nửa thật nhắc tôi nên để ý, cẩn thận có chuyện không hay.
Ngoài mặt tôi cười nói yên tâm, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác bất an khó gọi tên.
Tôi đã vài lần đến đơn vị của Lục Trạch Quân để gửi tài liệu, mọi thứ trông vẫn rất bình thường.
Các tham mưu bận rộn với công việc, còn người phụ nữ kia trực ở phòng y tế.
Cô ấy tên là Bạch Uyển Tình, gần bốn mươi tuổi, dung mạo không quá nổi bật, mặc quân phục gọn gàng, để tóc ngắn, giọng nói mang âm điệu mềm mại của vùng Giang Nam.
Cô ấy khách sáo mời tôi uống trà.
Thực ra, nhiều năm qua, tôi không phải chưa từng nghĩ đến ngày này.
Tôi từng tưởng tượng người phụ nữ đó có thể là thiên kim của thủ trưởng, hoặc một nữ tham mưu xinh đẹp, thậm chí tệ nhất cũng là một nữ phóng viên sắc sảo.
Nhưng tôi đã bỏ sót Bạch Uyển Tình, một trợ lý quân y.
Nghe nói cô ấy từng có một cuộc hôn nhân, chồng cũ cũng là quân nhân.
Đây là công việc đầu tiên của cô ấy sau khi ly hôn, vì thế cô ấy làm việc đặc biệt tận tâm.
Cô ấy thường chủ động trực ca, ghi nhớ tình trạng sức khỏe của mọi người, hay chuẩn bị sẵn các loại thuốc thông dụng.
Một số đồng nghiệp còn nhờ cô ấy tiện tay mua giúp đồ dùng sinh hoạt.
Sau khi biết những chuyện đó, tôi từng nói với Lục Trạch Quân rằng cô ấy vất vả, bảo anh nên quan tâm nhiều hơn một chút.
Lục Trạch Quân khi ấy luôn đáp lại rất hờ hững.
“Trong quân đội không bàn chuyện tình cảm.



