Một Trò Đùa Cay Đắng - Chương 3
Khi nào khai trương, em đến, chị tặng em một bó.”
Tiểu Mẫn reo lên, vội vàng xin địa chỉ.
Tôi nói sẽ gửi sau.
Cô ấy đồng ý, rồi tiếp tục than phiền.
“Chị không biết đâu, từ khi chị không đến nữa, Bạch Uyển Tình từ trợ lý được nâng lên làm chủ quản phòng y tế, thái độ với đồng nghiệp cũng khác hẳn.”
“Trước đây ai cũng được cô ấy cười nói, giờ thì hễ có chuyện là bị soi mói, vẻ đắc ý không giấu nổi.”
“Cô ấy còn mua váy và túi xách giống hệt của chị. Ai nhìn cũng hiểu. Không biết Thiếu tướng Lục có gu thẩm mỹ thế nào nữa.”
Cuối cùng, cô ấy nói nếu không phải vì yêu màu xanh áo lính, cô ấy thật sự muốn xin điều chuyển, không muốn nhìn cảnh chướng mắt này.
Về đến cửa nhà, Tiểu Mẫn vẫn còn nói thêm vài câu. Tôi an ủi cô ấy một lúc, cô ấy mới lưu luyến cúp máy.
Lúc này, tôi bỗng không còn muốn tìm hiểu thêm về Bạch Uyển Tình nữa.
Không giống khoảnh khắc Lục Trạch Quân thú nhận ngoại tình, khi ấy tôi gần như phát điên muốn biết cô ấy có điều gì đặc biệt.
Tôi mở cửa bước vào, bất ngờ thấy đôi giày quân sự của Lục Trạch Quân đặt ngay ngắn ở cửa. Anh đang cùng con gái lắp mô hình.
Thấy tôi, con bé phấn khích gọi.
“Mẹ ơi, mau lại đây, chơi cùng con đi. Chúng ta thi xem ai lắp nhanh hơn.”
Trước đây, vào giờ này, Lục Trạch Quân thường bế con xoay vòng chọc cười, rồi tiện tay ôm lấy tôi.
Cả nhà ngập tràn tiếng cười.
Bây giờ, anh chỉ khẽ ho một tiếng, xoa đầu con gái.
“Mẹ mệt cả ngày rồi, lần sau nhé.”
“Vâng. Bố ơi, bao giờ bố mới không diễn tập nữa?”
Lục Trạch Quân suy nghĩ một lúc, nhẹ giọng nói.
“Sẽ sớm thôi.”
Rồi anh giục con đi rửa mặt.
Cả ngày bận rộn ở tiệm hoa, tôi không còn sức để đối diện với anh, chỉ nhắc anh khi rời đi nhớ đóng cửa cẩn thận.
Anh nói đã hứa ngủ cùng con gái tối nay. Tôi không nói thêm gì.
Tôi vừa khép cửa phòng lại thì nghe điện thoại của Lục Trạch Quân vang lên ngoài phòng khách. Anh nhấc máy, đáp lại vài câu lặp đi lặp lại.
Cuối cùng, giọng anh hạ thấp, có chút thiếu kiên nhẫn.
“Anh đã nói rồi, chỉ là ở cùng Tiểu Tuyết thôi, em lo lắng gì chứ. Anh và cô ấy đã thỏa thuận ly hôn.”
“Anh phải giải thích bao nhiêu lần nữa, bọn anh ngủ riêng.”
Sau đó là tiếng anh cúp máy.
Anh gõ cửa phòng tôi.
“Thanh Du, đơn vị có việc gấp, anh phải về trước. Con gái thì ngày mai anh sẽ tranh thủ đến chơi.”
Tôi không mở cửa, chỉ đáp một tiếng “Được”.
Âm lượng vừa đủ để anh nghe thấy.
Có thể bạn quan tâm
Anh còn chưa ra khỏi cổng lớn, tôi đã nhận được thông báo tài khoản của con gái có thêm tám vạn tệ.
Ghi chú là nhờ tôi đưa con đi mua váy mới.
Tôi không trả lời, mở máy tính xem kế hoạch của tiệm hoa.
Đúng lúc đó, WeChat hiện lên tin nhắn từ một người lạ.
Không có chữ, chỉ là một biểu tượng mặt cười.
Tôi không nhớ mình đã thêm người này từ khi nào.
Kiểm tra lại lịch sử trò chuyện, tôi phát hiện lần liên hệ đầu tiên là từ hai năm trước.
Tôi còn đang cố nhớ thì đối phương gửi đến một câu.
“Cô vui lắm phải không?”
Gần như ngay lập tức, tôi đoán ra người này là Bạch Uyển Tình.
Nhưng Bạch Uyển Tình không phải mới chuyển đến chưa đầy nửa năm sao. Vậy vì sao cô ấy lại có WeChat của tôi từ hai năm trước.
Chẳng lẽ tài khoản này đã âm thầm theo dõi cuộc sống của tôi suốt gần hai năm.
Tôi rùng mình, hít vào một hơi lạnh.
Tôi gửi lại một dấu hỏi.
Bên kia trả lời rất nhanh.
“Dù cô dùng cách nào để níu giữ anh ấy, tôi cũng có thể khiến anh ấy lập tức quay về.”
Không cần nghi ngờ nữa, chính là Bạch Uyển Tình.
Ý của cô ấy là Lục Trạch Quân đã quen biết cô ấy từ hai năm trước.
Hoặc còn sớm hơn.
Ngay sau đó, cô ấy gửi một bức ảnh.
Tôi nhấp vào, thấy Lục Trạch Quân nằm trên giường, thân thể lộ rõ đường nét quen thuộc, bên eo là cánh tay của một người phụ nữ.
Góc dưới bức ảnh hiển thị ngày tháng 2023.5.20.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, dạ dày co rút, cảm giác buồn nôn dâng lên nghẹn ở cổ họng.
Tôi cúi người, nôn khan dữ dội vào thùng rác.
Ngày hai mươi tháng năm năm hai nghìn không trăm hai mươi ba.
Đó là ngày mẹ tôi nhập viện để kiểm tra sức khỏe.
Suốt cả tháng Năm, Lục Trạch Quân luôn trong tình trạng bận rộn.
Anh liên tục tham gia các đợt diễn tập ngoài trời, thậm chí còn rút ngắn hành trình chỉ để kịp quay về bên tôi.
Qua điện thoại, anh dịu dàng an ủi tôi không ngừng, bảo tôi đừng sợ.
Vì quá lo lắng, tôi gần như không ngủ được.



