Một Trò Đùa Cay Đắng - Chương 7
Ngay tuần trước, Bạch Uyển Tình còn lén tuyên bố sắp kết hôn với Thiếu tướng Lục, đơn xin chuyển ngành của em đã viết xong rồi.”
“Kết quả sáng nay, có một người đàn ông xông thẳng vào đơn vị, túm lấy Bạch Uyển Tình đánh tới tấp, vừa đánh vừa chửi cô ấy dan díu với người khác.”
“Anh ta còn gào to hỏi Lục Trạch Quân ở đâu, nói anh ấy làm kẻ chen ngang, phá hoại hôn nhân quân nhân.”
“Lúc đầu có đồng đội định can, người đàn ông đó quăng ra một xấp ảnh, chậc chậc, sốc lắm.”
“Sau đó mấy người khác cũng chỉ làm bộ ngăn lại.”
“Lục Trạch Quân lúc đó ở trong văn phòng, không ra ngoài. Sau đó lính cần vụ nói người đàn ông kia ác ý ghép ảnh nên mời ra ngoài.”
“Em thấy có người đi theo, chắc là đi thương lượng điều kiện.”
Qua chuyện này, khả năng cao Lục Trạch Quân sẽ không đăng ký kết hôn với Bạch Uyển Tình nữa.
Anh ghét nhất là sự lừa dối, lại thêm tai tiếng phá hoại hôn nhân quân nhân.
Dù anh đã cố phong tỏa tin tức, nhưng cuối cùng vẫn bị cấp trên biết.
Bị gây khó dễ.
Bị chèn ép.
Hình tượng của Lục Trạch Quân rơi thẳng xuống đáy.
Những hình ảnh tuyên truyền trước đây của đơn vị, có cả anh trực tiếp xuất hiện, giờ đều bị gỡ bỏ.
Để tránh sự việc leo thang, anh đã dùng tiền mua chuộc chồng của Bạch Uyển Tình, để người đó đứng ra xin lỗi, thừa nhận mình bịa đặt và ghép ảnh.
Bạch Uyển Tình cũng bị điều chuyển khỏi đơn vị.
Tiểu Mẫn nói cô ấy đã ly hôn, chồng cũ nhận được một khoản tiền lớn.
Trong thời gian này, Lục Trạch Quân thỉnh thoảng đến thăm con gái.
Gương mặt tiều tụy.
Có lần muốn ở lại ăn cơm, tôi từ chối.
Trước khi đi, anh còn do dự.
“Thanh Du, chúng ta còn khả năng bắt đầu lại không?”
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng khép cửa.
Bạn bè gọi điện, lần nào cũng nói muốn giới thiệu bạn trai cho tôi.
Tôi đều từ chối.
Hiện tại, sự nghiệp vẫn đáng tin cậy và ấm áp hơn.
“Trời ơi, Cố Thanh Du, em cũng không thể mất niềm tin vào tình yêu như vậy chứ.”
“Tôi không hẳn là thất vọng. Không bài xích, nhưng cũng không mong cầu.”
Không lâu sau, bạn tôi dẫn một người đàn ông nho nhã đến tiệm hoa.
Anh ấy ôn hòa, lịch sự.
Chúng tôi chỉ làm quen đơn giản.
Cả tôi và anh đều rất bận, thường xuyên không có thời gian liên lạc.
Bạn tôi sốt ruột.
“Cố Thanh Du, đàn ông chất lượng thế này mà em cũng không rung động sao?”
Tôi cười.
“Đang bận.”
Bạn tôi bất lực lắc đầu.
Tôi cúi xuống, tiếp tục tính toán ngân sách mở thêm chi nhánh tiệm hoa.
Nửa năm sau, tôi thấy người đàn ông đó đăng ảnh cưới.
Tôi lặng lẽ nhấn thích.
Quả nhiên, sau đó đơn vị của anh thường xuyên đặt hoa.
Có thể bạn quan tâm
Lý do là vợ anh thích phong cách của tiệm tôi.
Tôi còn đang vui vì có được nguồn khách ổn định.
Thì phía Lục Trạch Quân lại xảy ra chuyện lớn.
Nghe nói Bạch Uyển Tình tinh thần rối loạn, tìm đến văn phòng của Lục Trạch Quân.
Ban đầu còn hỏi tối ăn gì rất bình thường.
Sau đó, ngay trước mặt đoàn lãnh đạo đến thị sát, cô ta rút dao từ trong túi ra.
Hỏi Lục Trạch Quân khi nào kết hôn.
Rồi đập phá thiết bị văn phòng, khiến lãnh đạo phải sơ tán khẩn cấp.
Tiểu Mẫn kể lại, nói cảnh tượng lúc đó vô cùng kinh hoàng.
Sắc mặt Lục Trạch Quân tái mét.
Cuối cùng, anh báo cảnh sát bắt Bạch Uyển Tình.
Yên tĩnh chưa được hai ngày, chị gái của Bạch Uyển Tình lại dẫn người đến gây rối, yêu cầu Lục Trạch Quân phải cho một lời giải thích.
Tiểu Mẫn nghe nói Lục Trạch Quân đã dùng tiền tạm thời xoa dịu.
Nhưng cô ấy đoán, với bộ dạng không chịu buông của chị gái Bạch Uyển Tình, không biết bao giờ mới chấm dứt.
Dù sao người ta cũng đã nếm được vị ngọt rồi.
Chuyện này chưa qua được bao lâu, đã có không ít người xin chuyển ngành.
Chủ yếu là lo sau này xảy ra chuyện ảnh hưởng đến bản thân, an toàn vẫn là trên hết.
Tiểu Mẫn cũng sắp được điều đi.
Cô ấy nói các đơn vị khác đã đưa ra đãi ngộ rất tốt, lần lượt tiếp nhận những người chuyển ngành từ đơn vị của Lục Trạch Quân.
Nói đến đây, cô ấy không nhịn được cười, đãi ngộ ở đơn vị mới của cô ấy rất ổn.
“Chị Thanh Du, đúng là ứng với câu, người phụ vợ thì trăm tài không vào.”
Tôi nhớ lại năm đầu tiên kết hôn với Lục Trạch Quân.
Anh từng mua một cặp tượng trang trí, nói rằng nghe lời vợ sẽ phát tài.
Ngày nào cũng đặt trên bàn làm việc.
Sau này không biết từ khi nào bị người khác làm vỡ, anh cũng không bày lại nữa.
Và giờ đây, ngay cả hình dáng của Lục Trạch Quân trong ký ức tôi cũng đã dần trở nên mơ hồ.
Tiểu Mẫn nhìn tôi, ngập ngừng một lúc rồi hỏi.
“Chị Thanh Du, chị thật sự không tò mò, Lục Trạch Quân và Bạch Uyển Tình đã bắt đầu với nhau như thế nào sao?”
Tôi trả lời rất thẳng thắn.
“Từng tò mò. Nhưng dù không có Bạch Uyển Tình, cũng sẽ có người khác. Bất kể khi đó là cơ duyên hay lý do gì, thì cũng chỉ là một cái cớ để anh ấy phản bội mà thôi.”
Tiễn Tiểu Mẫn rời đi, trước khi tôi đóng cửa tiệm hoa, Lục Trạch Quân xuất hiện.
Anh mặc quân phục có phần nhăn nhúm, người nồng mùi thuốc lá.
Tinh thần sa sút rõ rệt, giọng nói khàn đặc.
“Thanh Du, cho anh xin một ly nước được không?”
Tôi bảo nhân viên đưa cho anh một ly nước.
Không lâu sau, tiệm hoa đóng cửa.
Anh theo tôi ra bãi đỗ xe. Đợi tôi mở cửa xe, anh mới nói rằng nhớ con gái.
Hỏi có thể đi nhờ xe tôi về thăm con hay không.
“Xin lỗi, hôm nay con bé đến nhà bố tôi chơi rồi, gần đây không về.



