Một Trò Đùa Cay Đắng - Chương 8
Anh có thể thăm con theo đúng thỏa thuận.”
Sắc mặt anh tái đi, ho khan mấy tiếng, rồi vội vàng gọi tôi lại.
“Thanh Du.
“Anh sai rồi. Anh xin lỗi em, xin lỗi con gái. Anh không phải là người tốt đẹp gì.
“Em có thể tha thứ cho anh không? Chỉ cần có thể bắt đầu lại, toàn bộ tài sản anh đều có thể sang tên cho em.”
Tôi lắc đầu.
Lục Trạch Quân bước lên, nắm chặt cửa xe, hơi thở gấp gáp.
“Anh có thể thề, có thể đảm bảo. Nếu còn lần nữa, anh sẽ ra đi tay trắng. Ban đầu anh thật sự say, nhất thời bốc đồng, cảm thấy cuộc sống quá tẻ nhạt.
“Nói ly hôn, anh cũng không nghĩ em sẽ đồng ý ngay. Anh tưởng em sẽ khóc, sẽ mắng. Là anh ngu ngốc, không biết trân trọng những ngày tháng tốt đẹp như vậy.
“Nhưng anh thật lòng yêu em, Thanh Du, em phải tin anh…”
Tôi cắt ngang.
“Lục Trạch Quân, tôi còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian để tiếp tục nữa. Dù anh tìm tôi vì muốn giữ vững quân hàm, hay thật sự có chút hối hận, với tôi đều không còn quan trọng.
“Quan trọng là, anh đối với tôi, vĩnh viễn đã là quá khứ.”
Môi anh mím chặt đến trắng bệch, vẫn còn muốn nói gì đó.
Tôi không kiên nhẫn ngăn lại.
“Lục Trạch Quân, dừng ở đây thôi. Nếu tôi nói thêm nữa, e rằng cả hai đều không giữ được thể diện.”
Anh bỗng trở nên hoảng loạn, rút điện thoại ra, đưa cho tôi xem một tài khoản Weibo phụ.
“Cố Thanh Du, anh biết em sẽ không tha thứ cho anh. Nhưng anh thề với em, lần đầu tiên anh và Bạch Uyển Tình là ngoài ý muốn.
“Đây là tài khoản phụ của anh, ghi lại từng chút kỷ niệm của chúng ta suốt bao năm qua. Cho đến cả quãng thời gian sau này anh ngoại tình, tất cả đều ở trên đó.”
Anh liên tục lướt màn hình. Trong ánh mắt dao động của anh, tôi thấy vô số bức ảnh chụp lén tôi, cùng những dòng chữ đầy tình cảm.
Cho đến khi anh bị cuốn vào công việc quân vụ, bận rộn với việc xây dựng đơn vị, những dòng chữ ấy dần thưa thớt.
Tôi quay mặt đi, không nhìn nữa, chuẩn bị khởi động xe.
Lục Trạch Quân cuống quýt ném điện thoại vào trong xe.
Có thể bạn quan tâm
Về đến nhà, tôi tiện tay đặt chiếc điện thoại đó xuống rồi đi tắm.
Khi bước ra, màn hình điện thoại của Lục Trạch Quân vẫn sáng, có lẽ do cài đặt không tự tắt.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, đưa tay tắt thẳng, rồi ném điện thoại vào thùng rác.
Sau đó, tôi ngồi xuống trước máy tính, tiếp tục lập kế hoạch chọn địa điểm mở chi nhánh mới cho tiệm hoa.
Còn tôi và Lục Trạch Quân.
Chỉ mong về sau, không gặp lại, không nhớ đến, không lãng phí thêm thời gian cho anh nữa.
*****
Sau ngày ấy, cuộc sống của tôi bước sang một quỹ đạo khác, không ồn ào, không kịch tính, nhưng ổn định và rõ ràng đến lạ.
Buổi sáng, tôi đưa con gái đến trường, nhìn nó quay đầu lại vẫy tay, nụ cười sáng trong như nắng. Buổi trưa, tôi ở tiệm hoa, sửa lại từng cành, thay nước cho từng bình, ghi chú đơn hàng, nói chuyện với khách bằng giọng điềm tĩnh hơn trước rất nhiều. Buổi tối, tôi về nhà nấu ăn, đọc sách, đôi khi cùng con gái ngồi vẽ hoặc lắp mô hình, không còn ai gọi điện thúc giục, không còn ai đột ngột báo bận, cũng không còn ai cần tôi phải chờ.
Căn nhà ấy, từng là nơi tôi đặt cả thanh xuân và lòng tin, nay trở thành một không gian hoàn toàn khác. Không còn hơi thở của sự chờ đợi, không còn những bữa cơm nguội lạnh vì người chưa về. Tôi thay rèm cửa, đổi vị trí bàn ghế, treo thêm vài bức tranh hoa khô do chính tay mình làm. Mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của tôi, không phải của một người vợ quân nhân, mà là của một người phụ nữ độc lập.
Con gái tôi dần quen với nhịp sống mới. Nó không còn hỏi nhiều về bố như trước, nhưng mỗi khi có dịp gặp, vẫn cư xử tự nhiên, lễ phép. Tôi không bao giờ nói xấu Lục Trạch Quân trước mặt con, cũng không tô vẽ hay biện minh. Trẻ con cảm nhận mọi thứ bằng trực giác, và sự bình thản của tôi chính là lời giải thích tốt nhất.
Tiệm hoa sau vài tháng vận hành ổn định đã bắt đầu có lãi. Những lớp học trải nghiệm cuối tuần đông hơn dự kiến. Có người đến học vì thích hoa, có người vì muốn tìm một nơi để thở, cũng có người chỉ đơn giản là cần một khoảng lặng. Tôi nhận ra, không chỉ mình được chữa lành ở đây, mà rất nhiều người khác cũng vậy.
Đôi khi, vào lúc xếp hoa xong muộn, tôi đứng ngoài cửa tiệm nhìn dòng người qua lại. Trong những gương mặt xa lạ ấy, tôi không còn vô thức tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Cảm giác ấy đến rất tự nhiên, giống như một cánh cửa đã khép lại từ lâu, chỉ đến bây giờ tôi mới nhận ra mình không còn đứng trước nó nữa.
Tin tức về Lục Trạch Quân thỉnh thoảng vẫn lọt vào tai tôi qua người khác. Tôi nghe mà không còn nhiều cảm xúc. Không vui, không hả hê, cũng không xót xa. Giống như nghe về một người từng quen biết rất lâu, nhưng đã không còn liên quan đến cuộc sống hiện tại.
Có một lần, con gái hỏi tôi.
“Mẹ ơi, sau này con lớn, con có cần lấy chồng không?”
Tôi mỉm cười, đặt bút vẽ xuống.
“Nếu con muốn thì hãy lấy. Nếu không muốn thì cũng không sao. Quan trọng là con phải sống vui và không thấy mình bị ép buộc.”
Nó gật đầu rất nghiêm túc, như thể đã ghi nhớ một điều gì đó rất quan trọng.
Tối hôm đó, tôi nằm trong phòng, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Không còn cảm giác bất an như trước, cũng không còn lo lắng ai đó sẽ về muộn. Tôi chợt nhận ra, suốt nhiều năm qua, tôi chưa từng thực sự ở một mình.



