Một Trò Đùa Cay Đắng - Chương 9
Tôi luôn là vợ của ai đó, là hậu phương của ai đó, là người phải cân nhắc cảm xúc của người khác trước cảm xúc của mình.
Bây giờ thì không.
Tôi có thời gian để nghĩ, để chọn, để từ chối và để chấp nhận. Có những buổi tối tôi chỉ ngồi uống trà, không làm gì cả. Có những ngày tôi quyết định đóng tiệm sớm, đưa con đi dạo công viên, ăn một que kem, chụp vài tấm ảnh mờ nắng. Những khoảnh khắc nhỏ bé ấy, trước đây tôi từng nghĩ không đáng kể, giờ lại trở thành thứ khiến tôi cảm thấy đủ đầy.
Tôi không còn oán trách quá khứ. Những năm tháng đã qua, dù đau đớn hay hạnh phúc, đều là một phần của tôi. Nếu không trải qua những điều đó, có lẽ tôi cũng không biết mình có thể đứng thẳng và bình tĩnh đến mức nào.
Có người hỏi tôi có còn tin vào tình yêu không.
Tôi không trả lời ngay.
Tình yêu đối với tôi bây giờ không còn là sự dốc hết, không còn là chờ đợi hay hy sinh vô điều kiện. Nếu có, nó phải đến trong sự tỉnh táo, tự do và tôn trọng. Nếu không có, tôi cũng không thấy thiếu.
Một buổi chiều muộn, khi đóng cửa tiệm, tôi nhìn thấy mình phản chiếu trong kính. Gương mặt ấy không còn nét mệt mỏi của người phụ nữ từng lo sợ bị bỏ rơi. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, một chút dịu dàng, và cả ánh nhìn kiên định.
Có thể bạn quan tâm
Tôi chợt hiểu ra, thứ tôi lấy lại được sau cuộc hôn nhân ấy không phải là tiền, không phải là thắng thua, mà là chính mình.
Không còn là Cố Thanh Du của ai khác.
Chỉ là Cố Thanh Du của hiện tại, của những ngày đang sống, và của tương lai chưa cần vội vàng đặt tên.
Ngoài kia, đèn đường vừa bật sáng. Một ngày nữa lại trôi qua.
Tôi xoay người khóa cửa, dắt con gái về nhà, lòng bình yên đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.
Và tôi biết, từ khoảnh khắc này trở đi, cuộc đời tôi sẽ không còn được đo bằng việc ai ở lại, ai rời đi, mà bằng việc tôi đã sống thế nào cho chính mình.



