Tóm tắt
Diệp Miên là một cô gái khiếm thính từ nhỏ, lớn lên bên cạnh Lục Thừa suốt mười hai năm thanh mai trúc mã. Trong mắt mọi người, Lục Thừa là thiên tài bắn tỉa chung thủy, sẵn sàng làm “đôi tai” cho cô cả đời. Chính Diệp Miên cũng từng tin như vậy, tin đến mức dốc hết sức rèn luyện bản thân, cố gắng hòa nhập và xứng đáng với tình cảm ấy.
Thế nhưng, khi cấy ghép tai điện tử và lần đầu tiên nghe rõ thế giới, điều đầu tiên cô nghe được lại là sự thật tàn nhẫn: Lục Thừa chỉ giả vờ bảo vệ cô vì mặc cảm tội lỗi, thậm chí mong cô chết đi để giải thoát cho chính mình. Những lời nói cay nghiệt, sự thiên vị dành cho Hứa Thanh và việc ép Diệp Miên quỳ xin lỗi trước đám đông đã đẩy cô đến tận cùng nhục nhã.
Bi kịch lên đến đỉnh điểm trong một lần diễn tập mưa lớn. Diệp Miên và Hứa Thanh cùng gặp nạn, nhưng Lục Thừa đã lựa chọn bế Hứa Thanh rời đi, bỏ mặc Diệp Miên trong chiến hào, khiến cô trọng thương và suýt mất mạng. Sau đó, Diệp Miên cắt đứt mọi liên hệ, hủy hôn và xin điều chuyển công tác đến quân khu biên giới.
Ba năm ở biên giới, Diệp Miên từng bước chữa lành, trưởng thành và tự lập. Cô học cách nghe, nói, vẽ bản đồ chiến thuật và trở thành một nhân sự nòng cốt, được đồng đội tôn trọng. Lục Thừa trong khi đó sống trong hối hận, liên tục tìm cách xin lỗi và mong được bù đắp, nhưng mọi nỗ lực đều quá muộn.
Khi hai người gặp lại sau ba năm, Diệp Miên đã hoàn toàn thay đổi. Cô bình tĩnh, độc lập và không còn bất kỳ rung động nào. Những âm mưu và dối trá của Hứa Thanh cũng bị phơi bày, chấm dứt hoàn toàn ảo tưởng cuối cùng của Lục Thừa về quá khứ.
Cuối cùng, tại sân bay, Diệp Miên và Lục Thừa có một lời từ biệt dứt khoát. Không oán trách, không níu kéo. Diệp Miên bước lên chuyến bay mới của đời mình, khép lại mười hai năm lệ thuộc và đau đớn, mở ra một tương lai nơi cô là một con người hoàn chỉnh, tự do và mạnh mẽ, không còn cần bất kỳ ai làm “đôi tai” hay chỗ dựa cho mình nữa.