Mười Hai Năm Lệ Thuộc Và Đau Đớn - Chương 1
Mười hai năm, cả quân khu đều biết Lục Thừa là thiên tài bắn tỉa chung thủy, sẵn sàng làm “đôi tai” cho cô bạn thanh mai khiếm thính của mình.
Mười hai năm, Diệp Miên cũng tin rằng đó là tình yêu, là che chở, là cả một đời không rời bỏ.
Cho đến ngày cô nghe được thế giới.
Và cũng nghe thấy sự thật tàn nhẫn nhất.
Hóa ra sự bảo vệ ấy chỉ là giả vờ.
Hóa ra lòng tốt ấy sinh ra từ tội lỗi và hèn nhát.
Hóa ra, người từng thề che mưa chắn gió lại chính là kẻ bỏ cô lại giữa cơn bão.
Bị ép quỳ, bị sỉ nhục, bị bỏ rơi trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Miên chọn cắt đứt tất cả, rời đi trong im lặng. Ba năm nơi biên giới, cô học cách nghe, cách nói, cách đứng thẳng lưng, tự tay vẽ nên con đường của chính mình.
Khi Lục Thừa quay đầu lại, mang theo hối hận muộn màng và thứ tình yêu đã quá hạn, Diệp Miên đã không còn ở nơi anh có thể với tới.
Có những tổn thương không thể bù đắp.
Có những sai lầm không xứng đáng được tha thứ.
Và có những người, một khi đã rời đi, sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Đây là câu chuyện về một cô gái từng sống trong câm lặng, nhưng cuối cùng lại nghe rõ nhất tiếng gọi của chính mình.
Và là cái giá của một người đàn ông đánh mất cả đời chỉ vì quay lưng sai một lần.
*****
Toàn quân khu đều biết, thiên tài bắn tỉa Lục Thừa có một cô bạn thanh mai nhỏ bé, khiếm thính từ thuở nhỏ, được anh nâng niu như báu vật suốt mười hai năm.
Vì cô, anh cúi người buộc dây giày mười hai năm liền.
Vì cô, anh kiên trì học ngôn ngữ ký hiệu mười hai năm không gián đoạn.
Vì cô, anh làm người che chở mười hai năm, chưa từng buông tay.
Thậm chí có lần, trước mặt bao người, anh từng nói:
“Cả đời này, Lục Thừa chính là đôi tai của Diệp Miên.”
Mọi người đều thở dài cảm thán.
Lục Thừa chung thủy, giàu tình nghĩa, có thể yêu một cô gái khiếm khuyết đến vậy, thật sự hiếm thấy.
Tôi cũng từng tin như thế, tin đến mức khắc sâu vào tim.
Muốn xứng đáng với tình cảm của anh, tôi liều mạng rèn luyện, lập công, cố gắng từng chút một, chỉ mong có thể sánh vai cùng anh.
Cho đến khi tôi đeo lên tai thiết bị ốc tai điện tử thế hệ mới.
Và câu nói đầu tiên tôi nghe được, lại là tiếng cười khẩy hờ hững của chính anh.
“Bảo vệ cô ấy mười hai năm à. Tôi chỉ giả vờ thôi.”
“Nếu không phải năm cô sáu tuổi vì tôi mà bị điếc, thì ai rảnh bỏ cả đời cho một người không nghe thấy gì chứ.”
Có người cười đùa hỏi khi nào anh cưới tôi.
Người đàn ông ấy chỉ cười, giọng nhẹ như gió:
“Cưới cô ấy à. Tôi thà rằng cô ấy chết trong trận mưa bão năm đó còn hơn.”
“Ít nhất khi ấy cô còn biết nói, biết cười. Chứ bây giờ muốn nói một câu tình cảm cũng phải để tôi ra hiệu cho cô ấy xem.”
Không khí chợt lặng đi.
“Đủ rồi đó, mấy anh nói vậy, nếu Miên Miên nghe thấy thì sẽ đau lòng lắm.”
Hứa Thanh cười cười cắt lời, giọng dịu dàng như gió thoảng.
Nghe vậy, Lục Thừa khẽ liếc về phía tôi. Thấy tôi không đeo máy ngoài của tai điện tử, chỉ đặt hờ trên áo khoác, anh lại thản nhiên tiếp lời:
“Nghe thấy thì sao. Dù gì tôi cũng sớm nộp đơn hủy hôn, để cô ta từ bỏ sớm cũng tốt.”
“Mấy người đâu biết tôi khó chịu thế nào, đính hôn với một người điếc suốt hơn chục năm, đến trong đội cũng không ngẩng mặt lên nổi.”
“Cô ta lại còn hay chạy đến doanh trại tìm tôi, nếu không nể mặt chú Diệp, tôi đã đuổi thẳng từ lâu.”
Có thể bạn quan tâm
“Ha ha, tôi đã nói mà, anh Thừa sao có thể thích một người điếc được chứ. Còn đối xử tốt với cô ta như vậy nữa.”
Tôi không thể nghe thêm được nữa, cúi đầu bước nhanh về phía nhà vệ sinh cuối hành lang.
Vừa đóng cửa lại, tôi đã ngồi bệt xuống sàn, khóc nấc trong im lặng.
Tuần trước, tôi vừa đến bệnh viện quân khu cấy ghép tai điện tử thế hệ mới.
Tôi giấu tin tốt này, chỉ chờ Lục Thừa hoàn thành nhiệm vụ trở về, rồi tự mình nói với anh.
Đến lúc này tôi mới hiểu, hóa ra suốt mười mấy năm qua, điều Lục Thừa mong mỏi nhất, chính là tôi chết đi.
Rõ ràng hôm qua anh còn nhắn tin, nói khi về sẽ dẫn tôi đi ăn món sữa đặc của bếp trưởng nhà ăn.
Những ký ức ngọt ngào tưởng chừng vô hại ấy, giờ đây như bị rót đầy độc dược.
Tôi khóc đến mức nôn khan, cắn chặt mu bàn tay đến bật máu, trong lòng đau như bị đạn xuyên qua.
Sau cơn đau quặn thắt, tôi lau nước mắt, đứng dậy rời khỏi nhà vệ sinh.
Tôi không muốn để những người đó nhìn thấy mình yếu đuối.
Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy Lục Thừa tựa lưng vào tường, dường như đang đợi ai đó.
Tôi khựng lại, vô thức cúi đầu.
Chàng trai mặc quân phục huấn luyện lập tức sáng bừng ánh mắt, bước nhanh về phía tôi, dùng thủ ngữ đùa cợt:
“Là ai chọc Miên Miên nhà chúng ta buồn thế. Nói anh nghe, anh đi đánh hắn.”
Tôi nhìn nụ cười vô tư ấy, trái tim như bị ai đó xé vụn từng mảnh.
“Không sao đâu. Thi đánh giá không đạt, nên tâm trạng không tốt.”
Lục Thừa còn định ra hiệu thêm điều gì đó, thì tiếng còi tập hợp vang lên. Mọi người lập tức chạy về phía sân huấn luyện.
Tôi tránh sang một bên, lặng lẽ quay về vị trí làm việc của mình.
Tôi là nhân viên văn phòng, phụ trách tổng hợp tài liệu.
Chiều nay có kỳ thi kỹ năng nội bộ.
Vì không nghe rõ, giọng nói của tôi không thể chuẩn và trôi chảy như người bình thường. Để được vào quân khu, tôi đã liều gần như cả mạng sống.
Vì buổi báo cáo chiến thuật này, tôi đã luyện đọc bản thảo hàng trăm lần ở nhà.
Tôi không thể để Lục Thừa ảnh hưởng đến phong độ của mình.
Các đồng đội lần lượt lên trình bày, cuối cùng cũng đến lượt tôi.
Tôi bước lên bục, cố gắng nói to, rõ ràng, đọc hết bản thảo đã chuẩn bị.
Kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi gượng cười, quay về chỗ ngồi.
Tôi không ngờ rằng…
Năm nay, Hứa Thanh cũng tham gia.
Cuộc thi kết thúc, trên bảng đen chi chít những nét chính ghi số phiếu bầu.
Tôi và Hứa Thanh đồng hạng nhất.
“Còn ai chưa bỏ phiếu không?”
“Anh Thừa chưa bầu. Vừa rồi bị đội trưởng gọi vào văn phòng.”
Cả đám lập tức ồn ào cười rộ lên.
Đúng lúc ấy, Lục Thừa chạy về.
Hứa Thanh lấy khăn ướt lau mồ hôi trên trán anh. Hai người đứng rất gần, vừa cười vừa nói, trông vô cùng tự nhiên.
“Anh Thừa, so kè báo cáo chiến thuật mà.



