Mười Hai Năm Lệ Thuộc Và Đau Đớn - Chương 9
Thời điểm hoàn toàn trùng khớp.”
“Cô ta không dám đi làm xét nghiệm ADN với anh, ngược lại còn khóc lóc trách móc anh không tin tưởng.”
“Anh… sao anh có thể ngu ngốc đến vậy.”
“Anh từng nghĩ cô ta chỉ nhỏ nhen, có chút tính toán. Anh không ngờ cô ta lại độc ác đến mức dùng chuyện mang thai để lừa dối, ép anh rời xa em.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt tan vỡ. Cuối cùng không kìm được mà bật khóc.
“Miên Miên, anh xin lỗi.”
“Vì cô ta, anh lại một lần nữa khiến em khó xử. Anh đúng là một thằng ngốc, đáng đời mất em.”
Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông đang sụp đổ trước mặt.
Người từng là ánh sáng rực rỡ nhất trong tuổi trẻ của tôi.
Cũng chính là người đã đẩy tôi xuống vực sâu tăm tối nhất.
Nhưng tất cả những điều đó, giờ đây đã không thể thay đổi được gì nữa.
“Lục Thừa.”
Tôi nhẹ giọng nói.
“Nhận ra được là tốt rồi. Sau này đừng dễ dàng để người khác che mắt.”
“Hãy làm một người lính cho thật tốt.”
Lần này, tôi không nói thêm điều gì.
Tôi quay người, tiếp tục sắp xếp hồ sơ trong tay.
Sau lưng tôi là tiếng nức nở nghẹn ngào, như dã thú bị thương gào lên trong tuyệt vọng.
Vở kịch của Hứa Thanh giống như một trò hề rẻ tiền.
Mở màn vội vã, kết thúc cũng chẳng tử tế.
Nó chỉ là nhát chốt hạ cuối cùng, đập tan nốt những ảo tưởng còn sót lại trong lòng Lục Thừa về cái gọi là tình cảm năm xưa.
Còn với tôi, đó chỉ là tiếng ồn cuối cùng của quá khứ, được dọn sạch trước khi tôi rời đi.
Sân bay.
Tôi hoàn tất thủ tục lên máy bay, xoay người lại.
Không ngoài dự đoán, Lục Thừa đứng đó.
Anh đứng cách tôi không xa, mặc thường phục, vai mang quân hàm cứng cáp.
Nhưng đôi mắt anh mỏi mệt, cằm lún phún râu xanh, cả người gầy đi rõ rệt, tiều tụy đến lạ.
Không hoa.
Không quà.
Chỉ có ánh mắt chất chứa tất cả những điều anh không còn cơ hội nói ra.
Anh từng bước tiến lại gần, mỗi bước như mang theo cả tuyệt vọng.
“Em sắp đi à.”
Giọng anh khàn khàn.
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Còn quay lại không.”
“Chưa biết.”
Giữa chúng tôi là một khoảng lặng kéo dài.
Loa phát thanh vang lên thông báo lên máy bay.
Có thể bạn quan tâm
Tôi khoác ba lô, chuẩn bị rời đi.
“Miên Miên.”
Lục Thừa đột ngột gọi tôi lại.
Tôi dừng chân, nhưng không ngoảnh đầu.
Anh nghẹn ngào, giọng run rẩy.
Anh dùng thủ ngữ, thứ từng là cầu nối duy nhất giữa hai chúng tôi, giờ đây trở thành lời tiễn biệt sau cùng:
“Xin lỗi. Chúc em hạnh phúc.”
Tôi xoay người, nhìn vào đôi mắt từng chứa cả bầu trời tuổi trẻ.
Giờ đây chỉ còn đau đớn và những tia đỏ mỏi mệt.
Tôi mỉm cười nhẹ.
Dành cho anh một cái nhìn cuối cùng.
Và một câu cuối cùng:
“Lục Thừa, bảo trọng.”
Rồi tôi dứt khoát quay đi, bước về phía cổng lên máy bay.
Không ngoảnh đầu lại.
Ánh nắng xuyên qua vách kính rộng lớn của sân bay, kéo dài bóng tôi trên mặt đất.
Lần này, thế giới của tôi sẽ không còn bão tố.
Cũng không cần một người từng hứa che mưa chắn gió,
nhưng cuối cùng lại chính là kẻ mang đến cơn giông lớn nhất.
Bên tai tôi là tiếng động cơ rền vang, tiếng khẩu lệnh dứt khoát, tiếng bước chân đầy khí thế.
Tất cả hòa thành một nhịp điệu mạnh mẽ và trật tự.
Là thế giới mới của tôi.
Hoàn chỉnh.
Độc lập.
Và chỉ thuộc về chính tôi.
*****
Máy bay rời khỏi đường băng trong tiếng động cơ dội vang, thân máy rung nhẹ rồi dần ổn định giữa tầng mây dày. Tôi tựa đầu vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Ánh nắng ngoài khung cửa sổ chiếu xiên qua lớp kính, phủ lên mi mắt một màu ấm áp, không chói gắt, không dữ dội, chỉ vừa đủ để người ta cảm thấy yên tâm.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã thật sự đi rất xa.
Không phải chỉ là rời khỏi một doanh trại, một thành phố hay một con người. Mà là rời khỏi mười hai năm sống trong sự lệ thuộc, trong im lặng và trong một tình yêu méo mó được khoác lên lớp vỏ “hy sinh”.
Ngày còn bé, thế giới của tôi chỉ có những mảng âm thanh đứt đoạn, hỗn loạn. Tôi nắm chặt tay Lục Thừa, coi anh là chiếc neo duy nhất giữ tôi đứng vững trước sóng gió. Anh khi ấy giống như ánh sáng, giống như cả bầu trời. Tôi tin anh vô điều kiện, tin rằng chỉ cần có anh, tôi sẽ không bao giờ lạc đường.
Nhưng tôi đã nhầm.
Ánh sáng ấy không phải là mặt trời. Nó chỉ là một ngọn đèn nhỏ, chiếu rọi tôi khi tôi yếu đuối nhất, rồi dần dần khiến tôi quên mất rằng mình cũng có thể tự thắp sáng con đường của chính mình.
Mười hai năm, tôi sống trong chiếc vỏ “được bảo vệ”, đánh đổi bằng sự tự ti, bằng việc chấp nhận bị xem thường, bằng việc cúi đầu trước ánh nhìn thương hại và cả sự khinh miệt. Tôi từng nghĩ đó là tình yêu. Cho đến khi sự thật tàn nhẫn xé toạc mọi ảo tưởng, ném tôi xuống đáy vực trong cơn mưa lạnh lẽo.
Khoảnh khắc nằm trong chiến hào bỏ hoang, tai điện tử bị nước mưa cuốn đi, thế giới chìm vào câm lặng tuyệt đối, tôi đã hiểu ra một điều rất rõ.
Nếu tôi không tự cứu lấy mình, thì sẽ không có ai cứu tôi cả.
Lục Thừa đã không quay đầu lại. Và chính sự quay lưng ấy đã chấm dứt mười hai năm tôi sống trong vai trò “điểm yếu cần được bảo vệ”.
Ba năm ở biên giới là ba năm tôi học cách đứng thẳng lưng.


