Muôn Dặm Sơn Hà - Chương 10
Kỷ Hành Viễn tự nhiên nắm lấy tay cô, siết chặt, trao cho cô sự ủng hộ lặng lẽ mà vững vàng.
Hai người sóng vai, bước đi bình ổn, rời khỏi phòng bệnh, dần khuất ở cuối hành lang.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, lại thêm một năm nữa.
Năm ấy, bộ phim do Tần Vãn đóng chính, khắc họa hình ảnh nữ binh trong lực lượng gìn giữ hòa bình, giành được giải thưởng quốc tế danh giá.
Cũng trong năm đó, Tần Vãn và Kỷ Hành Viễn tổ chức hôn lễ trên một hòn đảo ngập tràn nắng và gió.
Hôn lễ giản dị nhưng ấm áp, chỉ mời những người thân thiết nhất.
Cố Trạch Uy không xuất hiện.
Sau đám cưới, anh nhận được một bức ảnh không ký tên.
Trong ảnh, Tần Vãn khoác váy cưới trắng tinh, nụ cười rạng rỡ chói mắt, như đóa hồng nơi chiến địa cuối cùng đã thoát khỏi mọi gông xiềng, tung cánh tự do giữa ánh mặt trời.
Kỷ Hành Viễn nhìn cô, trong mắt tràn đầy yêu thương và tự hào.
Mặt sau bức ảnh chỉ có vài dòng chữ được đánh máy.
“Cố Trạch Uy, tôi đã tha thứ cho anh.”
“Tôi cũng đã làm hòa với quá khứ.”
“Bảo trọng.”
Cố Trạch Uy nhìn chằm chằm vào bức ảnh cùng những dòng chữ ấy, trái tim như bị xuyên thủng bởi một viên đạn xuyên giáp, đau đớn đến tận cùng, rồi lại dần dâng lên một cảm giác bình yên kỳ lạ.
Anh hiểu, anh đã vĩnh viễn đánh mất bông hồng đỏ của mình.
Nhưng có lẽ, đó chính là điểm kết thúc dành cho anh.
Dùng cả đời cô độc và chờ đợi, để trả lại món nợ vĩnh viễn không thể bù đắp.
Có thể bạn quan tâm
Còn Tần Vãn, đóa hồng từng trải qua bão tố, từng bị bẻ gãy đôi cánh, cuối cùng cũng phá kén chui ra, tung bay trên bầu trời thuộc về cô, nơi có tình yêu và sự tôn trọng, tỏa sáng bằng thứ ánh sáng rực rỡ và chói lòa nhất.
Muôn dặm sơn hà, từ nay về sau, mỗi người một phương, bình an vô sự.
*****
Sau ngày hôm đó, cuộc đời của mỗi người lặng lẽ rẽ sang những quỹ đạo khác nhau, không còn giao cắt.
Tần Vãn dần biến mất khỏi những dòng tin ồn ào, rời xa ánh đèn flash và những buổi tiệc xa hoa. Cô chuyển sang nhận những dự án điện ảnh có đề tài nhân văn, gai góc hơn, nơi nhân vật không cần quá đẹp, không cần được tung hô, chỉ cần chân thật và có sức sống. Người ta nói, từ sau hôn lễ, cô trở nên trầm ổn hơn, ánh mắt không còn mang theo gai góc phòng vệ, nhưng lại sâu và tĩnh, như một mặt nước đã từng dậy sóng dữ dội nay trở về trạng thái lặng im.
Cô và Kỷ Hành Viễn sống rất kín tiếng. Không phô trương, không khoe khoang, cũng hiếm khi xuất hiện trước công chúng cùng nhau. Nhưng những người thân cận đều biết, anh luôn ở phía sau cô, âm thầm, chắc chắn, như một bến đỗ đủ vững để cô không cần quay đầu nhìn lại quá khứ. Tần Vãn không còn phải gồng mình để yêu, cũng không cần chứng minh giá trị bản thân bằng sự hy sinh. Cô được tôn trọng, được lắng nghe, và được quyền lựa chọn chính mình.
Có những đêm muộn, khi gió biển thổi qua ban công căn nhà mới, Tần Vãn ngồi một mình nhìn ra xa. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, những ký ức cũ vẫn lướt qua như bóng chim sải cánh ngang trời. Nhưng chúng không còn đủ sức làm đau cô nữa. Mọi yêu hận, mọi oan trái, mọi giằng xé đã được đặt lại đúng vị trí của chúng, nằm yên trong quá khứ, không xâm phạm hiện tại.
Cô hiểu, tha thứ không phải vì người khác xứng đáng, mà vì bản thân mình cần được giải thoát.
Còn Cố Trạch Uy, cuộc đời anh dường như trở lại đúng hình hài ban đầu, khắc kỷ, trật tự và cô độc. Anh tiếp tục khoác lên mình bộ quân phục quen thuộc, tiếp tục đứng trong những buổi họp chiến lược, tiếp tục ra mệnh lệnh với giọng điệu lạnh lùng, chính xác. Trong mắt cấp dưới, anh vẫn là vị chỉ huy thép không tì vết, không cảm xúc, không sơ hở.
Chỉ có anh biết, có những đêm rất dài, khi doanh trại đã tắt đèn, tiếng gió rít qua hàng cây ngoài thao trường, anh nằm im nhìn trần nhà, trong đầu lại hiện lên bóng dáng một người con gái từng cười ngạo nghễ, từng khóc đến tuyệt vọng, từng đứng trước mặt anh mà hỏi một câu không bao giờ có lời đáp.
Anh không còn tìm cách liên lạc, cũng không còn xuất hiện ở những nơi có thể vô tình chạm mặt cô. Anh giữ đúng lời hứa cuối cùng, lùi lại phía sau, biến mất khỏi cuộc đời Tần Vãn một cách triệt để. Đó là điều duy nhất anh có thể làm để chuộc lại phần nào những tổn thương đã gây ra.
Thỉnh thoảng, anh nghe được tin tức về cô qua những bản tin ngắn ngủi, một bộ phim mới được đề cử, một giải thưởng quốc tế, một bài phỏng vấn hiếm hoi. Anh không bao giờ xem trọn vẹn, chỉ liếc qua tiêu đề rồi tắt đi. Không phải vì không quan tâm, mà vì anh hiểu, sự bình yên hiện tại của cô không cần sự xuất hiện của anh thêm lần nào nữa.
Có những lúc, đứng giữa thao trường rộng lớn, Cố Trạch Uy bỗng nhận ra, thứ đau đớn nhất không phải là mất đi một người, mà là nhận ra chính tay mình đã đẩy người đó rời xa, không còn cơ hội sửa chữa.
Ba năm, năm năm, mười năm… thời gian cứ thế trôi đi, không chờ đợi bất kỳ ai.
Tần Vãn dần trở thành một biểu tượng mới trong lòng công chúng, không còn là câu chuyện về quá khứ bi kịch, mà là hình ảnh của một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, biết mình muốn gì và dám trả giá cho điều đó.



