Ngọn Lửa Phơi Bày Dối Trá - Chương 8
Chỉ là một giấc mơ đã kết thúc.
Những người từng gây tổn thương cho chúng tôi, cuối cùng cũng phải trả giá theo cách của họ. Không phải tôi ra tay, cũng không phải mẹ tôi báo thù đến cùng, mà là chính những lựa chọn sai lầm, sự ích kỷ và thù hận của họ đã đẩy họ đến kết cục không thể quay đầu. Tôi không vui mừng, cũng không thương xót. Chỉ là cảm giác mọi thứ đã khép lại, giống như một cuốn sách cuối cùng cũng được gấp lại sau trang cuối.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe người ta nhắc đến câu chuyện ấy như một lời cảnh tỉnh. Một vụ hỏa hoạn, một người đàn ông từng được ca ngợi, một gia đình tan vỡ. Nhưng những lời bàn tán ấy đã không còn liên quan đến tôi và mẹ nữa. Chúng tôi không sống trong ánh nhìn của người khác, cũng không cần ai thương hại hay khen ngợi.
Chúng tôi chỉ cần sống tốt.
Ngày tôi nhận được giấy báo nhập học, mẹ tôi cười rất lâu. Bà nói rằng, cuối cùng thì mọi thứ cũng đang đi đúng hướng. Tôi biết bà không chỉ nói về việc học, mà là về cuộc đời của hai mẹ con tôi. Con đường phía trước chưa chắc đã bằng phẳng, nhưng ít nhất nó là con đường do chính chúng tôi lựa chọn.
Buổi tối hôm đó, tôi và mẹ ngồi ăn cơm cùng nhau. Bữa ăn rất giản dị, nhưng lại ấm áp đến lạ. Không ai phải dè chừng ai, không ai phải diễn vai một gia đình hạnh phúc giả tạo. Chỉ có hai mẹ con, tiếng bát đũa va vào nhau nhẹ nhàng, và cảm giác an toàn hiếm hoi mà chúng tôi đã đánh mất suốt rất nhiều năm.
Tôi chợt nhận ra, có những thứ mất đi không phải là bi kịch, mà là cơ hội để bắt đầu lại. Có những mối quan hệ cắt đứt không phải là đau đớn, mà là giải thoát. Và có những người rời khỏi cuộc đời mình, không phải vì mình không đủ tốt, mà vì họ chưa từng xứng đáng ở lại.
Có thể bạn quan tâm
Sau tất cả, tôi không còn oán hận.
Không phải vì tôi tha thứ, mà vì tôi không còn cần mang theo những cảm xúc ấy nữa. Oán hận chỉ trói buộc người sống, còn buông bỏ mới là cách để bước tiếp. Tôi và mẹ đã bước qua được ngọn lửa đó, không chỉ là ngọn lửa thật, mà còn là ngọn lửa trong lòng.
Cuộc đời phía trước vẫn dài.
Nhưng lần này, tôi tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, tôi và mẹ cũng sẽ không còn đơn độc.



