Người Cũ Đứng Ngoài - Chương 9
Mơ thấy buổi họp báo ồn ào, ánh đèn chói mắt, tiếng vỗ tay xen lẫn những cái nhìn lạnh lùng. Nhưng khi tỉnh dậy, bên cạnh tôi là hơi thở đều đặn của Hàn Trạch, là tiếng con gái trở mình khe khẽ. Tôi biết mình đang ở đâu, và điều đó đủ khiến tôi an tâm.
Có những người, chỉ xuất hiện trong một giai đoạn của đời ta, rồi biến mất. Có những vết thương, phải rất lâu mới lành. Nhưng không phải mọi thứ mất đi đều là bất hạnh. Có khi, đó chỉ là cuộc đời đang trả lại cho ta một con đường khác, phù hợp hơn.
Tôi từng đứng trên đỉnh cao, cũng từng rơi xuống tận đáy. Từng yêu đến mù quáng, cũng từng hận đến tuyệt vọng. Nhưng sau tất cả, tôi học được cách sống vì chính mình, vì người thật sự trân trọng mình.
Đêm ấy, trước khi ngủ, tôi đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời tối thẫm. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh dễ chịu. Tôi khẽ thì thầm trong lòng, như nói với chính mình, cũng như nói với người mẹ đã khuất.
Con đã đi qua những ngày tăm tối nhất. Con đã tìm được bình yên mà mẹ từng mong. Không phải bằng danh vọng hay tiền tài, mà bằng một cuộc sống giản dị, ấm áp, có người cùng con bước tiếp, có một đứa trẻ để yêu thương và bảo vệ.
Có thể bạn quan tâm
Ngoài kia, thế giới vẫn ồn ào, vẫn có những cuộc tranh giành, được mất. Nhưng tất cả đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Bởi vì giờ đây, tôi biết rõ mình muốn gì.
Và tôi đang sống đúng với điều đó.



