Người Tình Bí Mật - Chương 2
Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên Kiều Tuyết. Một cái tên khiến Dư Thừa Viễn từng yêu đến xâu xé tâm can, rồi lại hận đến thấu xương tủy.
Nghĩ cho cùng, đám anh em mắt cao hơn đầu của anh ta chịu chấp nhận một ngôi sao nhỏ không danh tiếng như tôi, chẳng qua cũng vì cho rằng năm đó Kiều Tuyết đã làm anh tổn thương quá sâu. Giới nhà giàu cần có một người ở bên cạnh để anh nguôi ngoai, và tôi vừa hay phù hợp với vị trí ấy.
Nữ minh tinh rực rỡ kia dẫn theo vệ sĩ xông thẳng đến nhà tôi. Cô ta đập cửa, đập vỡ bình hoa, rồi ngay trước mặt tôi ném con mèo nhỏ ra ngoài cửa sổ.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên khiến toàn thân tôi run rẩy. Nước mắt rơi không ngừng, nhưng đến cả một câu mắng chửi hoàn chỉnh tôi cũng không thể thốt ra.
Cô ta thong thả vỗ tay, ánh mắt thương hại quét từ trên xuống dưới, đánh giá tôi như một món đồ:
“Có thể khiến Dư Thừa Viễn cam tâm tình nguyện nuôi dưỡng suốt năm năm, tôi cứ tưởng là nhân vật cao tay thế nào, không ngờ lại là một quả hồng mềm dễ bóp.”
“Nhưng cũng phải thôi, một con thú cưng không có cá tính, đổi lại là ai cũng sẵn lòng nuôi thêm vài năm. Dù sao cũng chẳng cần tốn tâm tư dỗ dành.”
Toàn thân tôi run lên dữ dội, bờ môi bị cắn đến bật máu.
Xâm nhập gia cư trái phép, hủy hoại tài sản, cộng thêm ngược đãi động vật. Chỉ cần báo cảnh sát và tung tin ra ngoài, trong nháy mắt cũng đủ hủy hoại cô ta.
Vệ sĩ đứng chắn ngay cửa. Cô ta dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, lại trực tiếp nhường đường, giọng điệu kiêu ngạo: “Đi đi, đồn cảnh sát rẽ phải hai trăm mét là tới. Cô cứ việc đi ngay bây giờ, xem thử đến lúc đó người lên hot search sẽ là ai.”
Cô ta dám ngang nhiên như vậy, hiển nhiên là có chỗ dựa vững chắc.
Và chỗ dựa ấy, có lẽ chính là Dư Thừa Viễn.
Nhưng tôi vẫn không cam lòng, cố giữ bình tĩnh mà hỏi: “Theo tôi được biết, cô và Dư tiên sinh thậm chí còn không được tính là người yêu cũ. Vậy xin hỏi, cô xông vào đây với tư cách gì?”
“Tư cách?” Cô ta như nghe được chuyện cười, khóe môi nhếch lên đầy chế giễu.
“Năm đó trong đêm mưa, anh ấy vì đuổi theo tôi mà đua xe trên đường cao tốc, suýt mất nửa cái mạng. Cô nói xem, tôi cần tư cách gì?”
“Cô có biết vì sao anh ấy lại đưa cô theo bên mình một cách phô trương như vậy không? Chẳng qua chỉ là muốn diễn kịch cho tôi xem, ép tôi phải cúi đầu thôi.”
Cô ta xì nhẹ một tiếng, ánh mắt đầy chê bai: “Cô tưởng anh ấy thật sự thích kiểu người ngoan ngoãn sao?”
Tôi siết chặt các ngón tay, bắt chước dáng vẻ của cô ta, cười lạnh một tiếng: “Nhưng tôi đang mang thai con của anh ấy. Cô nghĩ anh ấy sẽ mặc kệ sao?”
Nghe vậy, Kiều Tuyết bật cười: “Cô không nghĩ là chỉ dựa vào một đứa trẻ mà có thể nắm được anh ấy đấy chứ?”
Giọng cô ta rất nhẹ, ánh mắt chậm rãi dừng lại ở vùng bụng hơi nhô lên của tôi.
“Trước khi về nước, anh ấy đã gọi điện cho tôi. Anh ấy nói, chỉ cần tôi chịu cúi đầu, anh ấy có thể bỏ đứa bé này.”
Sắc mặt tôi trong khoảnh khắc trắng bệch. Nụ cười trên môi cô ta càng lúc càng rộng, giọng nói thong dong đến tàn nhẫn:
“Nhưng nếu tôi không cúi đầu thì sao? Khương tiểu thư, cô nghĩ xem, nếu lần tới vệ sĩ của tôi không biết chừng mực, hoặc tôi vô tình va phải cô một cái, Thừa Viễn sẽ trách tôi không biết điều, hay sẽ trách đứa bé trong bụng cô quá vướng víu?”
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ tràn vào phòng. Ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, phản chiếu rõ vẻ quyết tâm phải đạt được trong ánh mắt cô ta.
Máu trong người tôi dường như đông cứng. Giống như bị rút cạn tiếng nói, tôi không thể thốt ra dù chỉ một chữ.
Cô ta mang theo một loại tự tin gần như tuyệt đối, như thể đã nắm quyền kiểm soát tất cả. Đó là thứ mà tôi vĩnh viễn không thể có.
Ngay cả khi ở bên Dư Thừa Viễn lâu đến vậy, tôi cũng chưa từng thật sự hiểu rõ vị trí của mình trong lòng anh ta.
Giống như lần đầu gặp mặt, ánh mắt anh không hẳn là đang nhìn tôi, mà là đang nhìn một ngôi sao nhỏ có vài nét giống Kiều Tuyết.
Còn lý do anh chọn tôi sau đó, có lẽ chỉ vì muốn mượn sự ngoan hiền của tôi để chứng minh rằng bản thân đã không còn lưu luyến vị bạch nguyệt quang tính tình cương liệt kia nữa.
Nếu anh ta chỉ cần một đứa trẻ, vậy thì là ai cũng chẳng khác gì.
Vậy tôi hà tất phải dấn thân vào vũng nước đục này.
Nhưng nếu có người hỏi tôi rằng, suốt năm năm ấy, Dư Thừa Viễn thật sự không có lấy một chút tình cảm nào dành cho tôi sao.
Tôi chỉ có thể trả lời rằng tôi không biết.
Bề ngoài anh phong lưu phóng túng, đa tình khắp nơi, lúc nào cũng như thể chẳng thiếu người vây quanh. Nhưng thực chất, người đàn ông này lại là kiểu chẳng mấy khi đặt bất cứ chuyện gì vào lòng.
Giống như những món quà anh tặng tôi, gần như đều do trợ lý thay anh đi mua.
Những nhà hàng anh chọn để hẹn hò cũng rất tùy tiện, tiện đâu ghé đó, hiếm khi thực sự dụng tâm.
Thế nhưng đôi lúc, khi tôi gặp rắc rối ở đoàn phim, anh lại không ngại tự mình đứng ra, xuất hiện trước mặt mọi người, thản nhiên chống lưng cho tôi, khiến những kẻ định gây khó dễ cũng phải im lặng.
Có thể bạn quan tâm
Trong năm năm bên nhau, anh từng bỏ ra số tiền khổng lồ, đặt riêng cho tôi vai nữ chính trong nhiều bộ phim.
Anh mời ảnh đế đóng cặp.
Mời đạo diễn hạng A trực tiếp chỉ đạo.
Tất cả đều hoành tráng đến mức người ngoài nhìn vào chỉ có thể thốt lên rằng tôi được sủng ái đến tận trời.
Chỉ tiếc là, anh chưa từng nghĩ đến một chuyện rất đơn giản.
Hình tượng của tôi vốn không hợp để đóng nữ chính.
Vì thế, phim nào tôi tham gia cũng thất bại.
Thất bại đến mức ngay cả người trong giới cũng cảm thấy khó tin, như thể đang chứng kiến một trò đùa.
Có lần tôi còn nhận giải “Chổi vàng”, bị mấy tiểu hoa cùng thời mỉa mai vài câu vì diễn xuất. Tôi buồn đến mức ôm lấy anh, khóc suốt cả đêm.
Khi đó, có lẽ trong mắt anh, tôi chỉ là một bản sao được anh cố tình bồi dưỡng, giống như Kiều Tuyết.
Nhưng cũng chính vì vậy, tôi lại càng nhận ra sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và cô ta.
Có lẽ lúc ấy anh thấy chuyện này thật sự buồn cười. Ánh mắt anh mang theo chút trêu chọc, khóe môi cong lên, giọng nói nhàn nhạt: “Diễn đúng là kém, còn chẳng bằng khóc trên giường cho thật lòng.”
Suốt bao năm qua, có lẽ tôi chính là “dự án” đầu tiên trong đời anh khiến anh lỗ vốn mà chẳng thu lại được gì.
Hôm đó anh uống chút rượu.
Có thể là vì tâm trạng tốt, cũng có thể đơn giản là vì anh chẳng để tâm.
Anh bỗng nhiên hứng thú nhéo má tôi, rồi ngay trước mặt tôi gọi điện cho bên tổ chức, thản nhiên ra lệnh.
Trao luôn giải “Chổi vàng” cho cô tiểu hoa kia.
Nghe thì thật ngớ ngẩn.
Nhưng con người ta lại rất dễ mềm lòng, dễ xúc động trước những chuyện ngớ ngẩn như thế.
Giống như việc tôi đồng ý sinh cho anh một đứa con.
Rõ ràng người uống say hôm ấy là anh.
Nhưng kẻ hồ đồ gật đầu.
Lại là tôi.
Khi đó, cha anh lâm bệnh nặng. Trong nhà họ Dư, các phòng đều bận rộn phong tỏa tin tức, bề ngoài giả vờ lo lắng, sau lưng lại âm thầm tranh đoạt gia sản.
Anh là con út, cũng là người được cưng chiều nhất.
Vì thế, đương nhiên anh nhanh chóng trở thành cái đích để mọi người nhắm vào.
Suốt mấy tháng liền, anh không đến tìm tôi.
Trong khoảng thời gian ấy, một ông lớn trong ngành nghe phong thanh rằng tôi đã bị bỏ rơi, lập tức trở mặt, bắt đầu giở trò động tay động chân, hỏi tôi có muốn theo ông ta hay không.
Tôi từ chối hết lần này đến lần khác, mềm mỏng đến mức không thể mềm mỏng hơn, khéo léo đến mức không thể khéo léo hơn, nhưng vẫn khiến ông ta cảm thấy mất mặt.
Một lần sau bữa tiệc, ông ta nổi giận chặn tôi lại ở hành lang, thô bạo xé rách nửa chiếc váy trên người tôi.
May mắn thay, quản lý vội vàng chạy tới kịp thời, mới ngăn được trò hề ấy.
Nhưng từ đó trở đi, tôi liên tục bị người ta chơi xấu trong đoàn phim.
Ngay cả khi treo dây cáp cũng xảy ra sự cố hết lần này đến lần khác, giống như có ai đó cố tình muốn tôi gặp chuyện.
Cho đến khi tin tức truyền đến tai Dư Thừa Viễn.



