Người Tình Bí Mật - Chương 4
Chiếc bình hoa tôi yêu thích, trước kia vẫn đặt ở cửa ra vào, giờ đã biến mất.
Chú mèo nhỏ thường ngày hay quấn quýt bên chân tôi, lúc này lại quấn băng gạc, ủ rũ nằm trong ổ, lặng lẽ liếm lông.
Ngay cả mắt cá chân tôi cũng có một vết xước rất nhẹ do mảnh sứ hôm trước cứa vào.
Nhưng anh không để tâm.
Ăn xong bữa tối, anh đi thẳng vào thư phòng xử lý công việc, giống như mọi thứ vẫn bình thường, giống như những lời đồn bên ngoài chưa từng tồn tại.
Ngày mai anh phải sang Mỹ kiểm tra quyền cổ phần, tiện thể giải quyết vài chuyện liên quan đến con riêng.
Có lẽ sẽ rất lâu mới quay lại.
Mà điều đó cũng vừa khéo, cho tôi đủ thời gian để xử lý đứa bé rồi rời đi.
Tôi đi một vòng quanh căn nhà.
Mở tủ quần áo, bên trong phần lớn là túi xách, trang sức, đồ xa xỉ.
Dù mang về Giang Thành, tôi cũng chẳng có dịp dùng đến.
Ngay lúc tôi định đóng cửa tủ lại, một chiếc nhẫn kim cương bất ngờ rơi xuống sàn.
Đó là món đồ năm ngoái tại buổi đấu giá, Dư Thừa Viễn cố tình mua về để chọc tức một vị phu nhân đối thủ, rồi tiện tay ném cho tôi.
Đáng lẽ đó là nhẫn đôi.
Nhưng anh đã thẳng tay vứt chiếc nhẫn nam đi.
Ý tứ rất rõ, muốn tôi đừng tự mình đa tình.
Tôi tìm lại chiếc hộp nhung cũ để cất nó vào, sau đó lấy ra một tấm bưu thiếp, định viết đôi dòng cho năm năm này.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại chẳng biết phải viết gì.
Suy cho cùng, đó chỉ là một cuộc diễn trò mà cả hai đều tự nguyện bước vào.
Thậm chí, khi cảm giác sắp lún quá sâu, tôi còn có chút biết ơn Kiều Tuyết.
Biết ơn cô ta đã kéo tôi ra khỏi vũng bùn ấy đúng lúc, không để tôi chìm hẳn.
Tôi chống cằm, vừa ngẩn người vừa viết.
Ngòi bút máy để lại những vệt mực đậm nhạt khác nhau mỗi lần tôi dừng lại, do dự.
“Dư Thừa Viễn, cảm ơn anh đã chăm sóc em suốt năm năm qua.”
“Em rất thích Kinh Đô, nơi này lúc nào cũng nhộn nhịp, nhưng em cũng thường thấy cô đơn.”
“Em rất nhớ nhà, cũng rất muốn ổn định.”
“Bố mẹ em đã già, không thể thiếu em.”
“Đừng trách em, Dư Thừa Viễn.”
Phần lớn chỉ là nghĩ gì viết nấy.
Cuối cùng, tôi để lại một câu.
“Hy vọng anh đạt được điều mình mong muốn, tân hôn hạnh phúc.”
Khi tôi đặt bút xuống, đã là nửa đêm.
Dư Thừa Viễn vừa tắm xong bước ra.
Hơi nước còn vương trên tóc, chiếc khăn trắng vắt hờ trên vai, thân hình cao lớn bước qua ánh đèn vàng nhạt trong phòng ngủ, mang theo mùi sữa tắm lạnh lẽo quen thuộc.
Thấy tôi nằm trên giường trở mình mãi không ngủ, anh đưa tay kéo chăn ra, để lộ khuôn mặt tôi, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ngủ không được à?”
Tôi mím môi, khẽ đáp: “Có một chút.”
“Vì không có tôi bên cạnh?” Anh nhướng mày, cúi xuống gần hơn, giọng điệu mang theo ý trêu chọc.
Tôi chần chừ một lát.
Cuối cùng vẫn theo thói quen gật đầu.
Thật ra tôi chỉ đang nghĩ, ngày rời đi có nên đổi vé máy bay hay không.
Dù bác sĩ nói gây mê toàn thân có thể xuất viện trong ngày, nhưng tôi chỉ có một mình, không biết mình có xoay xở nổi không.
Có lẽ tôi đã quen dựa dẫm.
Trước kia dựa vào bố mẹ.
Sau này dựa vào Dư Thừa Viễn.
Anh hơi nhếch môi, vẻ mặt như đã đoán trước.
“Yếu đuối.”
Anh khẽ cười, giọng mang theo chút khinh miệt, nhưng lại không thật sự lạnh lùng.
Sau đó anh lật chăn, nằm xuống bên cạnh tôi.
Chiếc áo ngủ lụa đen theo động tác khẽ mở ra, để lộ trước ngực vài vết hằn mờ mờ.
Những dấu vết ấy hẳn là do móng tay phụ nữ để lại.
Không phải của tôi.
Tôi chưa bao giờ dám cào mạnh đến thế.
Miệng thì tỏ ra ghét bỏ, nhưng từng cử động lại không giấu được sự hưởng thụ.
Nằm xuống rồi, anh còn kéo tôi lại gần thêm một chút, như thể sợ tôi rời khỏi vòng tay mình.
Tôi nhìn trần nhà rất lâu.
Sau đó bỗng xoay người, hỏi anh một câu:
“Dư Thừa Viễn, nếu em vô tình ngã sảy thai, anh sẽ giận chứ?”
“Không biết.”
Có thể bạn quan tâm
Anh trả lời gọn lỏn.
Có lẽ vì mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, nên giọng điệu lại trở về vẻ lười nhác quen thuộc.
“Dù sao tôi cũng chẳng thích trẻ con, ồn ào, phiền phức.”
“Em hỏi cái này làm gì?”
Tôi hạ giọng:
“Không có gì, chỉ hỏi thôi.”
Tôi nhắm mắt lại, để mặc bản thân dần chìm vào cơn buồn ngủ.
Bất ngờ, bàn tay anh đặt lên bụng tôi, nơi hơi nhô lên một chút.
Anh dường như cảm nhận được điều gì đó lạ lẫm trong lòng bàn tay, im lặng một lát rồi khẽ nhận xét:
“Nếu là em sinh ra, chắc sẽ ngoan lắm.”
…
Thật ra chẳng ngoan chút nào đâu.
Tôi ngẩng đầu lên, đón lấy nụ hôn của anh.
Trong lòng lại âm thầm tính toán, làm sao để bỏ đứa bé này, rồi rút lui một cách trọn vẹn.
Hôm sau tôi tỉnh dậy muộn.
Tôi cứ nghĩ Dư Thừa Viễn đã ra sân bay từ sớm.
Nhưng khi còn đang mơ màng, tôi lại nghe thấy giọng anh vọng ra từ phòng khách, đang nói chuyện điện thoại với bạn.
Điện thoại đặt ngay trên bàn ăn, bật loa ngoài, âm thanh rõ ràng đến mức tôi muốn giả vờ không nghe cũng không được.
“Kiều Tuyết đâu phải kiểu an phận, bây giờ trên mạng lại ồn ào thế này, cậu lúc này mà ra nước ngoài, không sợ cô bạn gái nhỏ của cậu gặp chuyện à?”
“Tôi bên này có việc, cậu giúp tôi để ý hai tuần,” Dư Thừa Viễn gạt tàn thuốc, giọng thản nhiên. “Kiều Tuyết hôm qua tôi vừa gặp, tính khí vẫn khó chịu như thế, muốn tôi quay lại nhưng lại không chịu cúi đầu, trên đời làm gì có chuyện dễ dàng vậy.”
Hoàng Khải bật cười, giọng đầy trêu chọc:
“Tôi để ý kiểu gì? Hay để Trình Nhược qua nhà tôi ở hai tuần?”
“Cậu vốn muốn có đứa con cũng chỉ để ép Kiều Tuyết về nước liên hôn thôi mà. Giờ đạt được rồi, nói thật, sao cậu không đưa cô bạn gái nhỏ cho tôi nuôi? Tôi chưa từng chơi qua loại vừa ngoan vừa trong sáng thế này.”
“Được thôi,” Dư Thừa Viễn lười nhác đáp, giọng mang theo ý bỡn cợt. “Cậu muốn thì tự đi hỏi cô ấy, xem cô ấy có cho cậu đụng vào không.”
Hoàng Khải nghe ra sự chắc chắn trong lời anh, dựa lưng vào ghế, cảm thán:
“Thật ghen tị với cậu, có một cô bạn gái nhỏ hết lòng hết dạ như vậy.”
“Thế cậu thật sự muốn giữ đứa bé này, hay chỉ đơn thuần muốn ép Kiều Tuyết cúi đầu?”
Dư Thừa Viễn khẽ nhếch môi, trong ánh mắt thoáng qua chút hứng thú hiếm thấy:
“Sinh hay không để sau, cứ xem thái độ của Kiều Tuyết thế nào đã.”
Hoàng Khải tò mò hỏi tiếp:
“Trong lời cậu từ đầu đến cuối đều là Kiều Tuyết, cậu không sợ cô bạn gái nhỏ buồn à? Biết đâu ngày mai cô ấy bỏ cậu chạy theo người khác.”
“Cô ấy sẽ không.”
Dư Thừa Viễn hờ hững buông ba chữ, lạnh nhạt như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
“Chỉ có tôi chán rồi mới bỏ người khác, làm gì có chuyện cô ấy bỏ tôi. Hơn nữa, cô ấy còn đang mơ lấy được giải Kim Kê, sao mà nỡ đi.”
Nói đến đây, anh như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt đầy tự tin, giọng nói càng chắc nịch:
“Cô ấy diễn dở tệ, dù Kiều Tuyết có gây náo loạn đến đâu, cô ấy cũng sẽ không bỏ đi.”
Anh nói không phải không có căn cứ.
Sự “diễn dở” của Trình Nhược vốn chẳng chỉ thể hiện trên màn ảnh.
Thuở ban đầu, ánh mắt cô nhìn anh tràn đầy yêu thích, không hề che giấu.
Chỉ cần anh hôn một cái, vành tai cô đã đỏ bừng, tim đập rối loạn, hồi hộp đến mức không dám mở mắt nhìn thẳng vào anh.
Sau này có lần cô uống say, dựa vào ngực anh, ngón tay vẽ vòng tròn trên áo sơ mi anh, miệng lẩm bẩm vô thức.
Anh nghiêng người xuống lắng nghe.
Vừa khéo bắt được câu tỏ tình ngây ngô, mang theo sự dựa dẫm non nớt:
“Thích anh lắm, Dư Thừa Viễn.”
Khi đó anh cũng say.
Trong đầu không phân biệt được lời ấy rốt cuộc là thật hay chỉ là men rượu nói thay lòng người.
Cảm giác rung động mơ hồ kia, anh chỉ cho rằng do rượu.
Sau một thoáng ngẩn người, trong mắt anh thoáng hiện nụ cười trêu chọc.
Thích ư.
Đây là lần đầu tiên có người ngốc nghếch nói với anh như vậy.
Anh sinh ra trong một gia tộc đầy đấu đá ngầm.
Lại mang gương mặt giống cha nhất, từ nhỏ đã chứng kiến đủ mọi toan tính trần trụi.
Ngay cả mẹ anh cũng chưa chắc đã thật lòng yêu thương anh.
Bà nuôi lớn anh, chẳng qua cũng chỉ để có thể hung hăng đòi từ cha anh một khoản lợi ích.
Từ rất sớm, anh đã hiểu một đạo lý.
Trên đời này, mọi sự lấy lòng đều có mục đích.



