Người Tình Bí Mật - Chương 5
Cũng giống như những cô gái bám lấy anh.
Miệng nói lời ngọt ngào.
Nhưng ánh mắt thì lại dán chặt vào tài sản đứng sau anh.
Về sau anh gặp Kiều Tuyết.
Một người thà chết cũng không chịu liên hôn với anh.
Đó là lần đầu tiên anh cảm thấy thú vị.
Cô là người đầu tiên không chịu cúi đầu, không chịu khom lưng lấy lòng anh.
Thế nên anh càng muốn chinh phục.
Càng muốn nhìn cô bất lực.
Sau này anh nuôi dưỡng Trình Nhược cũng chỉ để chọc tức Kiều Tuyết, để xem xem cô ta có thật sự không quan tâm.
Theo lý mà nói, một tiểu tình nhân đúng chuẩn sẽ không được phép vượt giới hạn.
Càng không nên sinh ra những ảo tưởng không thực tế với kim chủ.
Nhưng đối với tình cảm của Trình Nhược, anh lại không thấy bị mạo phạm.
Ngược lại, cảm giác được yêu hết lòng, được ngưỡng mộ, được dựa dẫm, hoàn toàn không khiến người ta khó chịu.
Mà còn khiến người ta nghiện.
Tình yêu giống như một thanh kiếm mà thượng đế trao cho kẻ được yêu.
Anh có thể cầm nó để trở thành hiệp sĩ bảo vệ đối phương.
Cũng có thể dùng nó, đâm thẳng vào tim người ta.
Chỉ cần chắc chắn tình yêu của đối phương thuộc về mình, anh liền có quyền chơi đùa với tình cảm ấy.
Nhìn cô vì mình mà dốc hết tim gan.
Trao đi tất cả.
Trình Nhược là người bạn gái đầu tiên được anh công khai thừa nhận.
Cũng là lần đầu tiên anh xây dựng một mối quan hệ gần gũi đến vậy, đồng thời hiểu rõ rằng mình đang đứng ở thế thượng phong trong tình cảm này.
Vậy nên anh tin chắc rằng Trình Nhược sẽ mãi xoay quanh mình.
Sẽ vì sự xuất hiện của Kiều Tuyết mà bất an.
Yêu đến đau khổ.
Yêu đến tuyệt vọng.
Sẽ vì anh mà trằn trọc suốt đêm, khóc cạn nước mắt.
Chỉ cần ba chữ vì anh đã đủ khiến tim người ta run rẩy.
Anh đã nóng lòng muốn nhìn thấy cảnh tượng, sau khi anh chọn Kiều Tuyết, Trình Nhược sẽ đau đớn đến mức sụp đổ ra sao.
Anh quá đắm chìm trong viễn cảnh ấy, đến nỗi không hề nhận ra.
Thật ra, anh đang mong đợi tình yêu của Trình Nhược.
Quá trình phá thai diễn ra rất thuận lợi.
Chỉ là nhắm mắt rồi mở mắt một lần.
Gió thu cuốn lá phong ngoài cửa sổ xào xạc vang lên.
Tôi ngẩn ngơ nhìn rất lâu, rồi bất giác đưa tay chạm lên bụng mình.
Tôi đã từng mong chờ sinh linh nhỏ bé ấy.
Từng vụng về học đan áo len, từng mũi từng mũi cẩn thận, như thể chỉ cần sơ suất một chút là sẽ làm hỏng cả tương lai.
Chỉ tiếc rằng, tôi chưa kịp hoàn thành.
Giờ thì cũng chẳng còn cần nữa.
Những bối rối, mong chờ, cùng cả nỗi lo lắng cho sự ra đời của một sinh mệnh mới, tất cả đều tan thành mây khói.
Kiều Tuyết đến thăm tôi.
Cô ta vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng, ánh mắt lạnh nhạt, như thể tôi chỉ là một món đồ đã bị vứt bỏ.
“Tháng sau là tiệc đính hôn của tôi và Dư Thừa Viễn, cô Trình nếu không cam tâm thì có thể ở lại quậy một trận.”
Tôi nhẹ giọng đáp:
“Không cần.”
Nói đến yêu, thật ra cũng chẳng có bao nhiêu.
Chỉ là năm hai mươi ba tuổi tôi muốn tìm chút mới mẻ, muốn bước ra khỏi sự nhàm chán.
Những năm qua tôi đã nhận được đủ nhiều.
Cũng chẳng còn gì để làm loạn nữa.
Đúng lúc đó, WeChat vang lên tiếng thông báo.
Là Dư Thừa Viễn hỏi tôi vì sao lại vào bệnh viện.
Tôi không chớp mắt, bình tĩnh trả lời:
“Bị cảm.”
Dù sao anh cũng chưa từng hỏi quê nhà tôi ở đâu.
Tôi đổi WeChat.
Vứt sim điện thoại.
Từ nay về sau, muốn tìm được tôi, cũng chỉ như mò kim đáy bể.
Lần đầu tiên, Dư Thừa Viễn không nhận được tin “chúc ngủ ngon” từ Trình Nhược.
Anh chỉ cho rằng cô bị cảm, trong người khó chịu, nên cũng chẳng bận tâm quá nhiều.
Nhưng ngày thứ hai, vẫn không có.
Ngày thứ ba, cũng vậy.
Bình thường dù có bận quay phim, thỉnh thoảng cô vẫn gửi cho anh vài tin nhắn, kể những chuyện thú vị trên phim trường, hoặc nói mấy điều vụn vặt chẳng đâu vào đâu, chỉ cần nói chuyện với anh là đã thấy yên lòng.
Anh hiếm khi mở nghe.
Đa phần chỉ lướt qua bản chuyển văn bản rồi tiện tay bỏ qua.
Vậy mà bây giờ, WeChat lại yên ắng đến lạ.
Anh bỗng thấy không quen.
Mùa thu ở Florida đến muộn.
Một vài thương hiệu thông qua trợ lý Lâm hỏi anh có cần chuẩn bị thêm quần áo mùa thu cho cô Trình không.
Anh cầm điện thoại, dựa vào ghế, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Theo lý mà nói, mấy chuyện vụn vặt kiểu này đâu cần hỏi qua anh.
Quả nhiên, giây sau đã nghe thấy trợ lý Lâm cung kính:
Có thể bạn quan tâm
“Ngoài ra còn có ít đồ mẹ bé, có cần gửi kèm luôn không ạ?”
Anh khẽ nhướng mi.
Ngoài cửa sổ, những mảng lá phong đỏ xen xanh lay động trong gió thu lành lạnh.
Hiếm hoi, anh nhớ đến ngày dự sinh của Trình Nhược.
Là mùa xuân năm sau.
Thực ra anh chẳng mấy quan tâm việc đứa bé này có giữ lại hay không.
Dù sao, nó cũng chỉ là một công cụ.
Nhưng khi những chi tiết nhỏ nhặt và cụ thể, những thứ gắn liền với một sinh mệnh dần hiện ra trước mắt, trong lòng anh bỗng sinh ra một cảm giác khác lạ.
Đó là con của anh.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, rồi ra lệnh:
“Gửi qua đi.”
Một lúc sau, anh cầm điện thoại nhắn cho cô.
Bảo cô kêu người trải thảm trong nhà.
Anh vốn không phải kiểu đàn ông chu đáo.
Nhưng nghĩ đến việc cô hay đi chân trần.
Nên anh nhắn thêm mấy câu.
“Trời lạnh rồi, mặc nhiều một chút.”
Cho đến đêm ngày thứ năm.
Khung chat bên kia vẫn trống rỗng.
Cô không trả lời.
Trước nay chưa từng có chuyện này.
Anh xoa xoa mi tâm, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác nặng nề khó chịu.
Là không vui sao.
Hay là giận rồi.
Nhưng mấy từ ấy đặt lên người Trình Nhược, lại khiến anh cảm thấy không thật.
Suốt năm năm, cô luôn ngoan ngoãn, dịu dàng.
Anh vốn không cho rằng mình cần phải giải thích gì với cô.
Kết quả kiểm tra thai là do anh ra lệnh tung ra.
Sóng gió trên mạng cũng có bàn tay anh.
Chỉ là anh muốn đưa tin đến tai Kiều Tuyết, xem rốt cuộc cô ta có thật sự không quan tâm đến vị trí bà Dư hay không.
Trình Nhược vốn rất để ý đến bình luận trên mạng.
Khoảng thời gian đó, cô gần như không ngủ ngon.
Cô đóng phim luôn rất chăm chỉ, nhưng kết quả thường chẳng như ý.
Có những người sinh ra vốn không hợp để làm diễn viên.
Biết chuyện này nên không vui sao.
Nhưng cũng chỉ là mấy lời đánh giá hão huyền.
Đáng để cô giận ư.
Anh cũng chưa từng nhắc đến Kiều Tuyết trước mặt cô, càng chưa nói chuyện đính hôn.
Vậy thì rốt cuộc, cô đang giận cái gì.
Đúng lúc ấy, điện thoại của trợ lý Lâm gọi tới.
Giọng anh ta mang theo chút dè dặt:
“Tổng Dư, quần áo thu và đồ mẹ bé đã giao đến tận cửa nhà cô Trình rồi, chỉ là bấm chuông không ai trả lời.”
Chuyện này vốn cũng bình thường.
Trình Nhược từng nói sẽ về quê ở vài hôm.
Chỉ là đã gần một tuần rồi, sao vẫn chưa quay lại.
“Tôi có hỏi bảo vệ khu,” trợ lý Lâm nói tiếp, “họ nói hôm cô Trình rời đi còn mang theo một con mèo bị thương.”
Mèo bị thương.
Anh lập tức bắt được điểm bất thường.
Trình Nhược vốn rất cưng nựng con mèo ấy.
Dù đi xa quay phim, cô cũng thuê người đến chăm.
Thỉnh thoảng anh ngủ lại nhà cô, con mèo còn chen vào nằm giữa hai người.
Sao lại bị thương.
Anh nhíu mày.
Trợ lý hiển nhiên cũng nhận ra điều khác thường:
“Bảo vệ nói, hai tuần trước nó không cẩn thận rơi từ ban công tầng mười hai xuống, may mắn vướng vào cành cây nên mới được cứu.”
Hai tuần trước, chính là ngày Kiều Tuyết trở về nước.
Anh như chợt nhận ra điều gì đó.
Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng, lạnh buốt đến tận xương.
Giọng anh trầm xuống:
“Đi kiểm tra lại camera giám sát, tra cho rõ chuyện con mèo.”
Kiều Tuyết làm việc xưa nay luôn thẳng thừng.
Cô ta chưa bao giờ có ý che giấu.
Vì vậy, chuyện xảy ra hôm đó chỉ cần xem camera giám sát là lập tức sáng tỏ.
Máy bay vừa hạ cánh trong nước lúc rạng sáng, Dư Thừa Viễn đã gọi cho cô ta.
Giọng người đàn ông bình thản đến lạnh lùng, nghe không ra vui hay giận:
“Qua đây, quán Mars Coffee, cho cô mười phút.”
Vừa gặp mặt, Kiều Tuyết đã ném túi xách lên bàn, thái độ kiêu ngạo, thản nhiên thừa nhận:
“Đúng, là tôi tới, thì sao?”
“Chỉ muốn xem thử món đồ chơi gì mà lại khiến anh cam tâm nuôi suốt năm năm thôi. Tôi còn tưởng lợi hại đến mức nào, ai ngờ vừa thấy tôi về đã sợ vỡ mật, ngay cả đứa bé cũng không dám giữ.”
Dư Thừa Viễn khẽ bật cười.



