Người Tôi Yêu Đã Có Vợ - Chương 1
Mười năm yêu nhau, cô tin mình là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời anh.
Cho đến đêm tân hôn, sự thật bị vạch trần: anh đã có vợ hợp pháp từ bảy năm trước, còn cô chỉ là “người đến sau” trong một cuộc hôn nhân được che giấu hoàn hảo.
Tình yêu hóa thành lưỡi dao, cắt nát lòng tự tôn và niềm tin của cô. Khi cô còn chưa kịp thoát ra khỏi vai trò kẻ bị lừa dối, bi kịch lớn nhất ập xuống: mẹ cô chết trong cơn bão lời đồn, trong sự chờ đợi tuyệt vọng mà không có bác sĩ bên cạnh.
Giữa tình yêu giả dối, sự hối hận muộn màng và cái giá của những lựa chọn ích kỷ, mỗi người đều phải trả cho mình một món nợ.
Cô không trả thù. Cũng không tha thứ.
Cô chọn rời đi, mang theo nỗi đau, ký ức về mẹ và mười năm thanh xuân đã đặt nhầm chỗ, để bắt đầu lại cuộc đời bằng sự tỉnh táo và tự do mà cô xứng đáng có.
Một câu chuyện về tình yêu sai thời điểm, về cái giá của sự che giấu, và về một người phụ nữ bước ra khỏi đổ nát, không ngoảnh đầu lại.
*****
Đêm tân hôn vừa khép lại, Cố Trạch Dương ôm lấy tôi, đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp khác thường.
“Có một chuyện, anh phải nói với em.”
“Về mặt pháp luật, anh đã có vợ rồi.”
“Ngày mai anh không thể cùng em đi đăng ký kết hôn. Nhưng ngoài tờ giấy đó ra, em muốn gì anh cũng có thể cho em.”
Trong đầu tôi như có tiếng sét đánh ngang, ù lên một hồi.
“Anh đã kết hôn rồi? Vậy tại sao suốt từng ấy năm, anh chưa bao giờ nói với em?”
Anh buông tôi ra, đứng dậy mặc quần áo. Trên cổ vẫn còn vết hôn tôi vừa để lại, đỏ thẫm đến chói mắt.
“Yên Yên, người anh yêu nhất vẫn là em. Dù gì cũng là mười năm tình cảm.”
“Cô ấy là người gia đình sắp xếp từ sớm. Đã nhận người thì cũng phải có trách nhiệm.”
Tôi ngồi phịch xuống chiếc giường cưới còn ngổn ngang dấu vết hỗn loạn. Cơ thể vẫn lưu lại cảm giác chưa kịp tan đi, vừa nóng vừa lạnh, như bị ai đó dội thẳng một gáo nước lạnh vào tim.
Chữ Hỉ đỏ rực trên tường lúc này nhìn vào chỉ thấy nhức mắt, đỏ đến mức giống như một cái tát không thương tiếc giáng thẳng vào mặt tôi.
Có lẽ vì sắc mặt tôi lúc ấy quá suy sụp.
Cố Trạch Dương thở dài, kéo tay tôi lại. Anh đặt hai chiếc nhẫn cưới lên tay chúng tôi, để cạnh nhau, động tác thong thả như đang an ủi.
“Yên Yên, em xem đi, thật ra cũng chẳng khác biệt gì cả.”
“Lễ cưới, nhẫn cưới, danh phận, tất cả đều là của em. Mọi người đều biết em là vợ chính thức của anh, là bà Cố.”
“Còn cô ấy, em cứ coi như không tồn tại là được.”
Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt chạm vào đôi mắt đã đỏ hoe của tôi. Giọng nói cũng vì thế mà dịu xuống.
“Thôi nào, đừng giận dỗi nữa.”
“Yên Yên của chúng ta là người hiểu chuyện nhất mà, đúng không?”
Tôi nghiêng người né tránh bàn tay đang đưa tới, giọng nói lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Chúng ta chia tay đi.”
Nụ cười trên mặt Cố Trạch Dương lập tức cứng lại.
Anh buông tay tôi ra, rút thuốc châm lửa, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi không che giấu.
“Anh không đồng ý.”
“Vậy anh ly hôn với cô ta đi.”
Cố Trạch Dương nhìn tôi chăm chăm. Ánh mắt ấy dừng lại rất lâu, như đang cân nhắc điều gì đó. Một lúc sau, anh mới mở miệng.
Có thể bạn quan tâm
“Thẩm Yên, anh nói thật với em.”
“Tống Nhược đã là vợ hợp pháp của anh từ bảy năm trước. Suốt bảy năm qua, cô ấy chăm sóc bố mẹ anh rất chu đáo. Anh không có lý do gì để ly hôn với cô ấy.”
Bảy năm trước.
Đó là thời điểm chúng tôi vừa tốt nghiệp đại học.
Khi ấy, chúng tôi đã yêu nhau tròn ba năm.
Vậy mà anh đã âm thầm kết hôn với người khác ngay từ lúc đó.
Dạ dày tôi cuộn lên từng cơn, cổ họng nghẹn lại. Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn khan đến mức nước mắt trào ra.
“Em không cần phản ứng dữ dội như vậy.”
Cố Trạch Dương đi theo vào, đứng phía sau vỗ nhẹ lưng tôi, giọng nói mềm đi.
“Giữa anh và cô ấy không hề có gì. Chỉ là một cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt, anh buộc phải thực hiện thôi.”
“Người anh yêu nhất vẫn là em.”
Tôi quay đầu lại nhìn anh.
Ánh mắt anh tràn đầy lo lắng, gương mặt quen thuộc đến mức từng là cả thanh xuân của tôi.
Chính là gương mặt ấy, suốt mười năm qua tôi chưa từng nghi ngờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, trong lòng tôi chỉ còn lại một cảm giác duy nhất.
Ghê tởm.
“Phản ứng dữ dội ư?”
“Anh để em làm kẻ thứ ba suốt bảy năm trời, giờ còn dám nói em phản ứng quá mức?”
Cố Trạch Dương khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.
“Em nói nặng lời quá rồi đấy. Cái gì mà kẻ thứ ba? Là anh yêu em trước, là anh giấu em đi kết hôn.”
“Em không sai, cũng chẳng cần phải cảm thấy tội lỗi gì cả.”
“Hơn nữa, chúng ta chỉ thiếu một tờ giấy thôi. Trong lòng anh, em chính là vợ anh.”
Nói rồi, anh giơ tay định xoa đầu tôi như mọi khi, động tác quen thuộc đến mức khiến tôi buồn nôn.
“Đừng chạm vào tôi!”
Tôi hất mạnh tay anh ra.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, lơ lửng, không kịp thu về.
Suốt mười năm bên nhau, chúng tôi chưa từng cãi vã.
Trước kia tôi luôn tin rằng đó là bằng chứng của tình yêu trọn vẹn.
Đến lúc này tôi mới hiểu, tất cả chỉ là một màn che mắt kéo dài từ đầu đến cuối.
Cố Trạch Dương đưa tay day trán, vẻ kiên nhẫn cuối cùng cũng dần cạn kiệt.
“Được rồi, tối nay cả hai chúng ta nên bình tĩnh lại.”
“Yên Yên, em cũng nên nghĩ cho kỹ.



