Người Tôi Yêu Đã Có Vợ - Chương 10
Tôi lắng nghe, lòng dịu lại từng chút một.
Tôi hiểu ra rằng, mất mát không biến mất, nó chỉ dần dần đổi hình dạng. Từ một cơn đau sắc nhọn, nó trở thành một phần lặng lẽ của cuộc sống, như chiếc sẹo không còn rỉ máu nhưng vẫn ở đó, nhắc ta cẩn trọng hơn với từng bước đi.
Có người hỏi tôi rằng, tôi còn tin vào tình yêu không.
Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời.
Tôi nói rằng, tôi không còn tin vào thứ tình yêu đặt trên sự che giấu, tính toán và ích kỷ. Nhưng tôi vẫn tin vào sự chân thành. Tin rằng trên đời này, có những mối quan hệ không cần đánh đổi phẩm giá, không cần hy sinh người thân, không cần nuốt nước mắt để tồn tại.
Tôi không vội vàng bước vào một mối quan hệ mới. Tôi cho bản thân đủ thời gian để lành lại. Những buổi gặp gỡ nhạt nhòa, những lời quan tâm vừa phải, tôi đón nhận bằng sự bình thản. Nếu không phù hợp, tôi mỉm cười từ chối. Không dằn vặt, không tiếc nuối.
Tôi nhận ra, thứ quý giá nhất mà mình giành lại được sau tất cả, không phải là tự do, cũng không phải là một khởi đầu mới, mà là quyền được lựa chọn.
Quyền được nói không.
Quyền được rời đi.
Quyền không phải chịu đựng một tình yêu làm mình tổn thương, dù nó từng đẹp đến đâu.
Một ngày nọ, tôi quay lại trường đại học cũ vì công việc. Đi ngang qua sân trường, những hàng cây quen thuộc vẫn đứng đó, chỉ có người là đã khác. Sinh viên cười nói rộn ràng, ánh mắt sáng trong, giống hệt chúng tôi của năm xưa.
Tôi dừng lại một chút, không phải để hoài niệm, mà để chào tạm biệt.
Tạm biệt cô gái từng yêu đến quên mình.
Tạm biệt mười năm thanh xuân đặt sai chỗ.
Có thể bạn quan tâm
Tạm biệt những giấc mơ đã không thể thành hình.
Rời khỏi cổng trường, tôi bước đi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Buổi tối hôm ấy, tôi về nhà sớm, cùng ba ăn cơm. Ba gắp cho tôi miếng cá, nói rằng hôm nay hoa nhài nở rất đẹp. Tôi nhìn ra ban công, ánh đèn hắt lên những cánh hoa trắng muốt, lòng chợt thấy ấm áp.
Tôi chợt hiểu, hạnh phúc không nhất thiết phải là một ai đó ở bên, mà là cảm giác được sống đúng với mình, được bình yên trong từng khoảnh khắc rất nhỏ.
Đêm khuya, tôi đứng trước gương, nhìn gương mặt mình phản chiếu dưới ánh đèn. Không còn là cô gái hoảng loạn, cũng không còn là người phụ nữ bị tổn thương đến kiệt quệ. Trong đôi mắt ấy, có sự điềm tĩnh, có nỗi buồn đã lắng xuống, và có cả một chút ánh sáng mới mẻ.
Tôi mỉm cười.
Mẹ tôi từng nói, con người ta không cần sống rực rỡ, chỉ cần sống ngay thẳng và bình an.
Giờ đây, tôi đang sống như thế.
Quá khứ đã khép lại, không phải bằng sự trả thù, cũng không phải bằng sự tha thứ, mà bằng sự buông tay trọn vẹn.
Tôi không còn quay đầu nhìn lại nữa.
Phía trước là một con đường dài, có nắng, có gió, có những mùa hoa sẽ nở và tàn theo cách riêng của nó.
Và tôi biết, dù tương lai có ra sao, tôi cũng sẽ không đánh mất chính mình thêm một lần nào nữa.



