Người Tôi Yêu Đã Có Vợ - Chương 9
Cũng vì tình yêu đã chết và người mẹ tôi đã mất.
“Chúng ta không thể quay lại được nữa.”
“Không phải vì những việc anh vừa làm gần đây, mà là từ khoảnh khắc anh lựa chọn che giấu, lựa chọn để cô ta tồn tại, thì kết cục này đã được định sẵn rồi.”
“Anh luôn nói yêu tôi. Nhưng trong tình yêu của anh có tính toán, có che giấu, có sự chiếm hữu ích kỷ.”
“Anh vừa muốn sự ổn định và lợi ích của hôn nhân, lại vừa muốn đam mê và đồng hành của tình yêu.”
“Trên đời không có chuyện tốt đến như vậy.”
“Anh hủy hoại mười năm của chúng ta, cũng gián tiếp hại chết mẹ tôi.”
“Đó là sự thật. Không thể thay đổi.”
“Tôi sẽ không trả thù anh. Vì điều đó không có ý nghĩa. Cũng vì mẹ tôi sẽ không mong tôi sống phần đời còn lại trong hận thù.”
“Nhưng tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh.”
“Giữa chúng ta, dừng lại ở đây, là kết cục tốt nhất.”
“Sau này, anh đừng đến nữa.”
Nói xong, tôi không nhìn xem gương mặt anh lúc ấy vỡ nát và thảm hại ra sao. Tôi xoay người, bước vào màn đêm cuối thu.
Lần này, anh không đuổi theo.
Về sau, tôi nghe nói anh rời khỏi thành phố, sang nước ngoài. Dường như anh ở rất lâu trong một cơ sở điều trị tâm lý dành cho người bị sang chấn tinh thần.
Anh cắt đứt hoàn toàn khỏi nghiệp kinh doanh của gia đình, đoạn tuyệt gần như toàn bộ các mối quan hệ trong quá khứ, như một bóng người lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Khi nghe tin ấy, tôi đang đứng trên ban công, cắt tỉa những chồi non của cây hoa nhài.
Nắng đông nhàn nhạt rơi trên những cánh hoa trắng.
Tay tôi vẫn tiếp tục công việc, lòng hoàn toàn tĩnh lặng.
Anh đi đâu, đang dần mục ruỗng trong tăm tối hay chật vật tìm kiếm chút bình yên trong cô độc, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Sau đó, tôi và ba bán căn nhà cũ, chuyển đến một thành phố khác.
Nhà mới quay về hướng nam, ánh nắng rất đẹp.
Trên ban công trồng vài chậu hoa nhài mà mẹ tôi từng yêu thích. Ba chăm sóc rất cẩn thận. Thỉnh thoảng hoa nở, hương thơm dịu dàng lan khắp không gian.
Tôi vẫn chăm chỉ làm việc. Lúc rảnh, tôi dắt ba đi dạo, chơi cờ. Tôi cũng bắt đầu thử mở lòng với những mối quan hệ mới do bạn bè giới thiệu.
Dù rung động là điều không dễ dàng, nhưng ít nhất, cuộc sống đã dần có thêm màu sắc.
Dòng sông thời gian lặng lẽ trôi, từng chút một mài mòn những góc cạnh của nỗi đau.
Vết thương đã đóng vảy, không còn rỉ máu. Nhưng vết sẹo thì vẫn ở đó, nhắc nhở rằng đã từng có những chuyện thực sự xảy ra.
Có thể bạn quan tâm
Một buổi trưa mùa xuân, khi dọn dẹp đồ cũ, tôi lôi ra từ đáy một chiếc hộp một quyển album dày.
Mở ra, bên trong là những bức ảnh chụp chung với Cố Trạch Dương thời đại học.
Gương mặt non nớt, nụ cười rạng rỡ. Phông nền là sân trường, thư viện, những hàng cây quen thuộc.
Mỗi tấm ảnh đều tràn đầy niềm vui trong trẻo của tuổi trẻ, chưa từng vướng mây mù.
Tôi lật từng trang, lặng lẽ.
Trong lòng không hoài niệm, không oán hận. Chỉ là cảm giác xa xôi như đang nhìn câu chuyện của một kiếp khác.
Cô gái trong ảnh cười cong cả mắt kia, dường như đã là một người xa lạ từ rất lâu rồi.
Tôi khép album lại, đặt nó về đáy hộp, cùng với mười năm thanh xuân ấy, cất kín.
Ngoài cửa sổ, nắng rất đẹp.
Hoa nhài lại nở thêm vài đóa, trắng ngần như ngọc.
Tôi hít sâu một hơi. Trong không khí thoang thoảng hương hoa, xen lẫn chút se lạnh và thanh mát của cuộc đời mới.
Tất cả đã trôi qua.
Còn tương lai, vẫn còn rất dài.
*****
Sau lần gặp gỡ ấy, cuộc sống của tôi thực sự bước sang một quỹ đạo khác.
Không còn những cú điện thoại bất chợt giữa đêm, không còn ánh mắt ám ảnh đứng chờ dưới lầu, cũng không còn cảm giác bất an mỗi khi chuông cửa vang lên. Cố Trạch Dương đã rời đi khỏi thế giới của tôi, giống như một cơn bão cuối cùng quét qua rồi tan biến, để lại mặt biển lặng yên đến lạ lùng.
Ban đầu, sự yên tĩnh ấy khiến tôi không quen. Có những buổi tối tan làm sớm, tôi đứng trước ban công rất lâu, nhìn dòng xe thưa dần dưới phố, trong đầu trống rỗng. Không buồn, cũng không vui. Chỉ là trống.
Ba tôi thường pha một ấm trà, đặt lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Hai cha con ngồi đối diện nhau, không cần nói nhiều. Chúng tôi đều hiểu, trong khoảng lặng đó, mỗi người đang tự học cách sống tiếp với một phần đời đã mất.
Thỉnh thoảng, tôi mơ thấy mẹ.
Không phải trong bệnh viện, cũng không phải những giây phút cuối cùng ám ảnh, mà là hình ảnh rất quen thuộc. Mẹ đứng trong bếp, đeo tạp dề, tay thoăn thoắt xào nấu. Mùi thức ăn ấm áp lan ra khắp căn nhà. Mẹ quay lại nhìn tôi, cười hiền, hỏi một câu rất bình thường: “Hôm nay con có mệt không?”
Tôi tỉnh dậy với gối ướt đẫm nước mắt, nhưng trái tim lại không còn đau nhói như trước. Giấc mơ ấy giống như một cái ôm dịu dàng, nhắc tôi rằng mẹ chưa từng rời đi khỏi ký ức của tôi, chỉ là đổi sang một cách tồn tại khác.
Tôi bắt đầu sống chậm hơn.
Không còn ép mình bận rộn đến kiệt sức, cũng không cố gắng chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Tôi học cách nấu những món mẹ từng thích, học cách chăm sóc ban công đầy nắng, học cách ngồi yên một mình mà không sợ hãi.
Có những chiều, tôi và ba cùng tưới hoa. Hương nhài lan nhẹ trong gió. Ba kể vài chuyện cũ, về thời trẻ của ông và mẹ, về những ngày khó khăn nhưng bình yên.



