Người Vợ Bị Lợi Dụng - Chương 8
thì không còn gì đáng sợ nữa.
Ngày tôi bước vào phòng mổ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nghe họ nói về cái chết của tôi như một chuyện hiển nhiên, tôi đã hiểu rằng mình không còn bất kỳ chốn nương tựa nào trên đời.
Và chính sự tuyệt vọng ấy đã nuôi lớn quyết tâm của tôi.
Bảy ngày tái sinh trong bóng tối.
Bảy ngày không ăn, chỉ uống nước để duy trì hơi thở.
Bảy ngày để lặng lẽ thu hồi toàn bộ quyền lực và tài sản mà họ nghĩ tôi không bao giờ chạm lại được.
Khi đứng giữa phòng bệnh, nhìn gương mặt trắng bệch của Hàn Trọng Kỳ và Bạch Uyển, tôi mới hiểu: con người không bao giờ biết sợ hãi cho đến khi thứ họ cướp được bỗng nhiên quay về đúng chủ.
Cả đời họ sống bằng dối trá và lợi dụng, vì thế họ không thể ngờ có một ngày bản thân phải trả giá cho từng việc mình đã làm.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi không còn tức giận nữa.
Không còn căm ghét.
Không còn oán trách.
Bởi vì tôi đã thắng.
Không phải thắng bằng thủ đoạn, mà là thắng bằng việc đứng dậy khỏi những gì họ dùng để hủy hoại tôi.
Tôi rời khỏi bệnh viện, rời khỏi cuộc đời mà mình từng xem là tất cả – để bắt đầu một cuộc hành trình hoàn toàn mới. Không cha mẹ, không chồng con, không danh phận, chỉ có chính mình và trái tim thuộc về mình.
Thị trấn ven biển nơi tôi dựng lại xưởng vẽ như một món quà mà số phận bù đắp sau quá nhiều đớn đau. Mỗi sáng mở cửa sổ, tôi nghe tiếng sóng, ngửi được mùi nắng, cảm nhận hơi sương mát lành len vào từng hơi thở. Tôi học cách sống chậm, học cách mỉm cười với bình minh, học cách không còn sợ bóng tối.
Tôi học cách yêu bản thân sau một đời chỉ biết hy sinh cho người khác.
Cha tôi – người duy nhất còn lại trên thế gian này – đến thăm tôi thường xuyên. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt ông, tôi lại cảm nhận được sự bình yên mà cả đời mình chưa từng có. Ông đến không phải để đòi hỏi tình thân, cũng không phải để lấp khoảng trống của những năm tháng đã mất, mà chỉ để cho tôi biết rằng cuối cùng tôi cũng có một nơi để trở về.
Cuốn nhật ký của mẹ như một nhát dao và cũng như một phút cứu rỗi. Những trang giấy nhuốm màu thời gian ghi lại từng dòng thương nhớ, từng ngày mong đợi, từng đêm bà tự hỏi con gái mình giờ đang ở đâu. Tôi đã đọc nó trong nước mắt, khóc đến nỗi không còn cảm nhận được thời gian.
Tôi sống thay phần của bà.
Sống cho những năm tháng bà tìm kiếm tôi trong tuyệt vọng.
Sống cho những ngày mình đã bỏ lỡ.
Khi Luật sư Tần mang tin Hàn Trọng Kỳ tự sát, tôi không thấy vui, cũng không thấy hả hê. Tôi chỉ thấy đó là kết cục tất yếu của một kẻ chìm quá sâu trong tham vọng và dục vọng. Bức di thư để lại cho tôi – tôi không đọc. Tôi không còn là người phụ nữ năm xưa mong đợi một lời giải thích hay câu xin lỗi.
Quá khứ không còn khiến tôi đau nữa.
Tôi đốt lá thư ấy, đốt cả chiếc hộp sắt từng chứa bản thiết kế cháy thành tro – thứ tượng trưng cho quãng đời bị tước đoạt của tôi. Tôi rải tất cả xuống biển, như trả lại cho quá khứ những gì thuộc về nó.
Có thể bạn quan tâm
Khi đứng trước biển, nhìn hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu trời đất, tôi lần đầu tiên thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Gió thốc vào mặt, mang theo vị mằn mặn của sóng, như thể đang rửa trôi hết đau thương còn sót lại trong tôi.
Tôi biết từ ngày ấy, mình đã bước sang một trang đời mới.
Không còn là người phụ nữ bị lừa dối.
Không còn là người mẹ bị phản bội.
Không còn là người vợ bị lợi dụng.
Không còn là nạn nhân của bất kỳ ai.
Tôi là Thẩm Nguyệt.
Là con gái ruột của Bạch gia.
Là người sáng lập quỹ từ thiện Nhuận Quang.
Là người phụ nữ duy nhất có quyền quyết định cuộc đời mình.
Là người đã đi qua địa ngục và trở về với ánh sáng.
Và tôi chọn sống.
Sống thật lâu.
Sống thật đẹp.
Sống bằng tất cả yêu thương mà mẹ tôi chưa kịp trao.
Sống bằng niềm kiêu hãnh của một người đã lấy lại được ánh sáng từ vực sâu.
Ngày hôm đó, khi quay lại và thấy cha đang đứng nhìn mình từ xa, tôi mỉm cười. Một nụ cười mà tôi tin mẹ, ở nơi nào đó, cũng sẽ mỉm cười theo.
Ánh hoàng hôn hôm ấy đẹp đến nghẹt thở.
Và tôi biết, từ ngày mai, mỗi bình minh tôi nhìn thấy… sẽ là một khởi đầu mới.
Một tương lai không còn bóng tối.
Không còn hận thù.
Chỉ còn ánh sáng, gió biển và sự tự do mà tôi đã giành lại cho chính mình.



