Nữ Chính Không Cần Được Chọn - Chương 1
Tôi từng tin rằng mình chỉ là một nữ phụ béo ú, sinh ra để làm nền cho người khác tỏa sáng.
Trong câu chuyện ấy, tôi yêu qua mạng, bị hiểu lầm, bị phản bội, rồi lặng lẽ rút lui để nhường chỗ cho “nữ chính” xinh đẹp bước vào cuộc đời nam chính. Tất cả đều được sắp đặt sẵn, ngay cả kết cục cũng không cho tôi quyền lựa chọn.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy những “bình luận” xuất hiện trước mắt mình, từng dòng từng dòng chỉ rõ số phận của tôi trong cốt truyện đó.
Và tôi không chấp nhận.
Tôi giảm cân, không phải để được yêu thương, mà để giành lại quyền đứng thẳng. Tôi đối diện với sự thật, cắt đứt những mối quan hệ giả tạo, và bước ra khỏi vai diễn nữ phụ mà người khác áp đặt.
Khi nữ chính dần lộ mặt nạ, khi nam chính nhận ra mình đã chọn sai, tôi đã không còn đứng ở vị trí chờ đợi nữa.
Bởi người thật sự nhìn thấy tôi, trân trọng tôi ngay cả khi tôi chưa hoàn hảo, chưa từng xem tôi là phương án thay thế hay bàn đạp cho bất kỳ ai.
Đây không phải câu chuyện nữ phụ vả mặt nữ chính.
Đây là câu chuyện về một cô gái tỉnh táo giữa thế giới đầy kịch bản, dám từ bỏ “nam chính định sẵn” để lựa chọn con đường có lợi nhất cho chính mình.
Bởi trong cuộc đời này, tôi không cần ai cho phép.
Tôi luôn là nữ chính của chính mình.
*****
Tháng thứ hai sau khi hẹn hò qua mạng thành công, tôi hạ quyết tâm phải giảm cân.
Thế nhưng ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng nhiên hiện lên từng hàng bình luận lơ lửng trong không trung.
“Chuyện gì thế này, sao nữ phụ lại bắt đầu giảm cân rồi. Nếu cô ta gầy đi thật thì nữ chính làm sao thay thế cô ta để ở bên nam chính được.”
“Đừng lo, nữ phụ vốn rất tự ti, bị bảo bối xinh đẹp của chúng ta cười nhạo vài lần là sẽ bỏ cuộc thôi, không thể nào thành công được đâu.”
“Chỉ có mình tôi thấy nữ chính hơi thiếu đạo đức à. Dù nữ phụ lúc yêu qua mạng có dùng app chỉnh ảnh cho gầy đi, nhưng đó vẫn là ảnh của chính cô ta mà. Nữ chính thì lại nói dối rằng người trong ảnh là mình, còn vu khống nữ phụ trộm ảnh để yêu đương.”
“Mà nền tảng của nữ phụ tốt lắm nha, nếu gầy đi chắc chắn là mỹ nhân băng thanh ngọc khiết luôn.”
“Lầu trên biết cái gì chứ. Thực tế là nữ phụ cao một mét sáu bảy, nặng sáu lăm ký, chẳng khác nào lợn xề. Thế mà cũng dám yêu qua mạng. Nam chính là thiếu gia nhà giàu vừa có tiền vừa có sắc, cô ta xứng sao.”
Tôi ngẩn người tại chỗ.
Giây tiếp theo, cô bạn cùng phòng đang đắp mặt nạ thò đầu ra khỏi rèm giường, liếc nhìn bàn của tôi một cái.
“Oa Vãn Kiều, buổi tối cậu chỉ ăn salad rau củ thôi à.”
Sau đó, cô ta cười tủm tỉm nhìn tôi, giọng nói như vô tình: “Tớ biết rồi, cậu lại muốn giảm cân chứ gì. Nhưng khung xương cậu to thế này, gầy đi cũng không đẹp đâu, đừng phí công vô ích nữa.”
Đường Nhiễm Nhi vừa nói vừa quan sát tôi từ trên xuống dưới. Giọng điệu mang ý đùa cợt, nhưng ánh mắt lại sâu đến khó đoán.
Nếu là tôi của trước đây, lúc này chắc chắn đã đỏ bừng mặt, vội vàng giấu đĩa salad đi như thể vừa làm chuyện gì sai trái, rồi cuống quýt giải thích rằng mình chỉ ăn thử, cũng không nhất thiết phải trở nên xinh đẹp.
Có thể bạn quan tâm
Thực ra đã không ít lần tôi cảm thấy Đường Nhiễm Nhi dường như có một loại ác ý rất vi tế đối với mình. Cô ta luôn tỏ ra không vui mỗi khi tôi nói đến chuyện giảm cân.
Có lần tôi không ăn tối, cô ta đột nhiên hỏi to giữa giờ tự học: “Vãn Kiều, cả ngày cậu không ăn gì sao.” Rồi lại cảm thán đầy ngạc nhiên: “Giảm cân cực khổ thật đấy, mọi người giỏi quá.”
Nhưng suy nghĩ ấy nhanh chóng bị tôi gạt đi. Đường Nhiễm Nhi là hoa khôi của trường, sao cô ta lại có thể ác ý với tôi được. Cho đến tận lúc này.
Trước mắt tôi, những dòng bình luận lại cười cợt trôi qua.
“Hahaha, vẻ mặt xấu tính của nữ chính cũng đáng yêu quá đi.”
“Thực ra nữ chính cố tình không muốn nữ phụ giảm cân đó. Hồi mới khai giảng, nữ chính rõ ràng có mặt, vậy mà các bạn cùng phòng khác lại khen nữ phụ đáng yêu mấy câu. Nữ chính vốn cao ngạo từ nhỏ, đương nhiên sẽ ghét cô ta rồi.”
“Mèo nhỏ thì phải kiêu kỳ và thiếu an toàn như thế chứ. Loại lợn xề như nữ phụ dù có gầy đi cũng không bằng một nửa vẻ đẹp của mèo nhỏ nhà ta.”
“Đừng lo, bảo bối của chúng ta đang đắp mặt nạ kìa. Lát nữa sẽ trang điểm lộng lẫy rồi đi tiếp cận nam chính ngay. Sau này sự yêu chiều của nam chính sẽ cho bảo bối đủ cảm giác an toàn.”
Ngực tôi khẽ thắt lại, bàn tay vô thức siết chặt.
Đối diện với ánh mắt vô tội của Đường Nhiễm Nhi, lần đầu tiên tôi không vội vàng giải thích hay cam chịu như trước. Không rõ vì tâm trạng gì, tôi mím môi rồi đột ngột mở miệng.
“Cũng chưa chắc đâu, nhỡ đâu tôi gầy đi trông cũng ổn thì sao.”
“Tôi cứ thử xem thế nào đã.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Ngay sau đó, những dòng bình luận trước mắt tôi như phát điên, cuồn cuộn trôi qua.
“Vãi thật, cô ta lấy đâu ra tự tin thế. Yêu qua mạng dùng app chỉnh ảnh cho gầy đi cả chục cân, thấy hơi giống bảo bối nhà mình là tự tưởng tượng mình cũng là đại mỹ nhân luôn à.”
“Có phải cô ta cố tình nói thế trước mặt nữ chính không. Đây là đang đòi cạnh tranh công bằng đấy à.”
“Không chịu nổi, bộ thế giới này cô nàng béo nào cũng ảo tưởng rằng gầy đi là sẽ biến thành mỹ nhân sao.”
Đến lúc này tôi mới hoàn toàn hiểu ra.
Hóa ra tôi chính là cô bạn cùng phòng béo ú, tự ti của hoa khôi nữ chính trong một cuốn truyện sủng. Nói cách khác, tôi là nữ phụ ác độc.
Trong truyện, vì mặc cảm ngoại hình, tôi đã gửi cho đối tượng hẹn hò qua mạng ảnh của mình sau khi chỉnh cho gầy đi. Một lần tình cờ, nữ chính phát hiện người đàn ông luôn gửi cho tôi những món quà đắt tiền kia lại chính là nam thần mà cô ta thầm mến suốt hai năm.
Một mặt cô ta khinh miệt hành vi của tôi, mặt khác lại phát hiện bức ảnh đã chỉnh sửa kia sau khi trang điểm có vài phần giống mình. Thế là nữ chính nảy ra ý đồ, âm thầm tiếp cận nam chính ngoài đời.
Cô ta nói tôi dùng ảnh của cô ta để yêu qua mạng, còn bản thân mới là người trong ảnh.



