Nữ Chính Không Cần Được Chọn - Chương 10
Chúng tôi chỉ cần gặm đường, ăn cẩu lương là đủ.”
Ánh mắt tôi lướt qua xương quai xanh đẹp mắt lộ ra dưới cổ áo vest của Thẩm Dục Hành, khẽ cong môi mỉm cười.
Vì sao lại chọn Thẩm Dục Hành.
Có lẽ là vì…
Anh trai mặc vest trông đẹp hơn em trai chăng.
Tôi là con gái duy nhất của nhà họ Phó.
Dù cũng giống như bao cô gái bình thường khác, từng vì ánh nhìn và đánh giá của người ngoài mà lo lắng về ngoại hình.
Cũng đã có lúc nóng đầu, làm ra chuyện yêu qua mạng với một người xa lạ.
Nhưng trong những chuyện lớn, tôi luôn giữ được sự tỉnh táo.
Tôi sẽ không bao giờ cho phép bản thân trở thành bàn đạp cho thành công của người khác.
Trong hôn nhân cũng vậy, tôi sẽ chọn điều có lợi cho mình nhất.
Thẩm Dục Hành chân thành với tôi hơn em trai anh ta.
Quan trọng hơn hết.
So với người em đứng thứ hai, Thẩm Dục Hành mới là người nắm giữ quyền thừa kế lớn nhất.
Đính hôn với anh, đối với gia tộc mà tôi sẽ kế thừa trong tương lai, mới thật sự là một liên minh mạnh mẽ đúng nghĩa.
Nghĩ đến đó, nụ cười trên môi tôi càng rõ ràng hơn.
Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
“Được thôi.”
Trong cuộc đời của tôi, tôi luôn là nữ chính của chính mình.
*****
Sau buổi tiệc sinh nhật đó, câu chuyện của Thẩm Nhất Dương và Đường Nhiễm Nhi nhanh chóng khép lại, giống như một cơn sóng nhỏ vừa kịp nổi lên đã bị dòng chảy cuốn trôi không dấu vết.
Trên diễn đàn trường, những bài đăng từng náo nhiệt dần bị thay thế bởi đề tài mới. Cái tên Đường Nhiễm Nhi vẫn thỉnh thoảng xuất hiện, nhưng không còn đi kèm những lời tung hô hay ngưỡng mộ. Người ta bàn tán về cô ta với giọng điệu tò mò, pha lẫn châm biếm, rồi cũng nhanh chóng chán nản. Một hot girl mạng, một hoa khôi cũ, rốt cuộc cũng chỉ là một mảnh ghép thoáng qua trong ký ức tập thể của đám đông.
Có thể bạn quan tâm
Còn Thẩm Nhất Dương, tôi nghe nói anh ta đã xin nghỉ học một thời gian. Có người bảo anh ta bị gia đình đưa ra nước ngoài, có người lại nói anh ta tự xin rời khỏi môi trường quen thuộc để tránh những lời bàn tán. Tin đồn thế nào tôi cũng không rõ, mà cũng không còn muốn rõ. Những gì cần cắt đứt, tôi đã cắt đứt từ rất sớm, gọn gàng và dứt khoát.
Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo vốn có.
Buổi sáng lên lớp, buổi chiều đọc sách, tối về ký túc xá hoặc cùng bạn bè đi dạo trong khuôn viên trường. Không còn những ánh mắt soi mói, không còn những dòng bình luận bay lơ lửng trước mắt như trước. Thế giới yên tĩnh lại, giống như sau một cơn mưa lớn, bầu trời được gột rửa sạch sẽ, trong veo đến lạ.
Có đôi lần, khi đứng trước gương, tôi vẫn nhớ lại quãng thời gian mình từng vì ngoại hình mà tự ti. Nhớ những buổi tối ăn salad một mình, nhớ cảm giác vừa xấu hổ vừa cố tỏ ra bình thản trước những lời nói tưởng chừng vô ý mà lại sắc bén như dao. Những ký ức đó không còn làm tôi đau, nhưng đủ để nhắc tôi rằng mình đã đi qua một đoạn đường không hề dễ dàng.
Thẩm Dục Hành không thúc ép tôi điều gì.
Anh xuất hiện trong cuộc sống của tôi một cách rất tự nhiên. Có lúc là một cuộc điện thoại ngắn hỏi tôi đã ăn tối chưa, có lúc là một bó hoa được gửi đến trước cửa ký túc xá, kèm theo tấm thiệp nét chữ ngay ngắn. Anh chưa từng dùng danh phận vị hôn thê để trói buộc tôi, càng không dùng quyền thế hay gia tộc để ép buộc tôi phải bước nhanh hơn.
Chính sự tôn trọng đó khiến tôi cảm thấy an tâm.
Có một lần, tôi hỏi anh vì sao lại thích tôi.
Anh suy nghĩ rất lâu, rồi nói rằng, trong quán cà phê ngày hôm đó, khi tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt không hề né tránh cũng không cầu xin, chỉ bình thản và rõ ràng, anh đã biết tôi không phải kiểu người sẽ dễ dàng bị cuốn theo ý muốn của người khác. Anh thích sự tỉnh táo ấy.
Tôi nghe xong chỉ cười.
Có lẽ anh nói đúng. Cũng có lẽ, đó chỉ là một trong rất nhiều lý do. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Kỳ nghỉ đông năm đó, tôi cùng bố mẹ dự một buổi tiệc gia đình của nhà họ Thẩm. Không khí trang trọng, nhưng không hề khiến tôi cảm thấy lạc lõng. Thẩm Dục Hành luôn đứng bên cạnh tôi, giới thiệu tôi với mọi người bằng giọng điệu điềm tĩnh, tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, càng không có ai nhắc đến quá khứ hay những câu chuyện ồn ào từng xuất hiện trên mạng. Tôi chỉ là tôi, Vãn Kiều, con gái nhà họ Phó, vị hôn thê của Thẩm Dục Hành.
Đêm hôm đó, khi trở về, tôi đứng trên ban công, nhìn ánh đèn trải dài dưới thành phố. Gió lạnh lướt qua, mang theo cảm giác rất thật của hiện tại. Tôi chợt nhận ra, mình không còn cần phải chứng minh điều gì với bất kỳ ai nữa.
Tôi đã từng cố gắng gầy đi để xứng đáng hơn trong mắt người khác. Nhưng cuối cùng, người thật sự nhìn thấy tôi, lại là người đã thích tôi ngay cả khi tôi còn chưa thay đổi.
Điều đó khiến tôi hiểu ra một chuyện rất đơn giản.
Không phải ai đến trước thì thắng.
Cũng không phải cứ được yêu thích nhiều thì là đúng.
Quan trọng là, trong thời điểm lựa chọn, bạn có đủ tỉnh táo để biết mình muốn gì, và đủ dũng khí để không chọn sai.
Vài năm sau, khi tôi tốt nghiệp, hôn lễ của tôi và Thẩm Dục Hành được tổ chức gọn gàng nhưng trang trọng. Không có quá nhiều truyền thông, cũng không phô trương.



