Nữ Chính Không Cần Được Chọn - Chương 2
Sau đó lại dàn dựng vài chuyện khiến nam chính hoàn toàn tin rằng tôi là kẻ béo ú chuyên trộm ảnh bạn cùng phòng để lừa tình, phù phiếm và dối trá.
Cuối cùng, nam chính xóa kết bạn với tôi, bắt đầu mối tình ngọt ngào với nữ chính.
Còn tôi trong nguyên tác thì chẳng hề hay biết, chỉ nghĩ rằng nam chính sau khi biết sự thật đã đem lòng yêu người khác, nên âm thầm chuyển trường.
Tôi biết hành vi của mình là không đúng.
Nhưng chẳng lẽ cách làm của Đường Nhiễm Nhi lại là chính xác sao.
Sau khi tôi nói ra lời phản bác, Đường Nhiễm Nhi, người vốn định quay đi với tư thái của kẻ thắng cuộc, bỗng nhiên khựng lại.
Trong mắt cô ta thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, rồi rất nhanh lại trở về lạnh nhạt. Cô ta liếc tôi một cái, nụ cười như có như không.
“Được thôi, thế thì cậu cố lên.”
Ký túc xá sau đó yên tĩnh đến lạ thường.
Đường Nhiễm Nhi gỡ mặt nạ xong liền xuống giường đi rửa mặt, rồi ngồi trước bàn, mở túi trang điểm, nghiêm túc trang điểm trước gương.
Còn tôi lặng lẽ mở máy, bắt đầu lập bảng kế hoạch giảm cân.
Khi xách túi rác đi ngang qua chỗ của Đường Nhiễm Nhi, tôi đột nhiên sững người lại.
Từ khi nhập học, dù là ngoài đời hay trên mạng xã hội, Đường Nhiễm Nhi luôn theo phong cách gợi cảm, rực rỡ.
Thế nhưng lần này, cô ta lại đổi sang lớp trang điểm thanh thuần nhạt nhòa. Thậm chí không biết đào đâu ra một chiếc váy liền trắng đậm chất học sinh để khoác lên người.
Trông giống hệt như bức ảnh mà tôi đã gửi cho người yêu qua mạng kia.
Sau khi Đường Nhiễm Nhi vừa ngân nga vài câu hát rồi rời khỏi ký túc xá, tôi mới dựa theo manh mối trong những dòng bình luận để tìm kiếm hình ảnh của nam chính trên mạng.
Thực ra trước đó anh từng nói tên mình là Thẩm Nhất Dương, chỉ là tôi không hề biết anh lại là nhị thiếu gia của tập đoàn Thẩm thị. Người này sống vô cùng kín tiếng, gần như không xuất hiện công khai trên mạng xã hội.
Ngược lại, trong giới lại có một vị thiếu gia khác hoạt động rất sôi nổi. Trong một đoạn video của người này, Thẩm Nhất Dương từng lướt qua ống kính trong thoáng chốc.
Có cư dân mạng nhanh tay chụp lại màn hình. Dù hình ảnh rất mờ, vẫn có thể nhận ra đường nét xương hàm sắc sảo cùng bờ môi mỏng của người đàn ông ấy.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên liên tiếp.
Muốn nuôi rùa cạn: “Em có ở đó không?”
Muốn nuôi rùa cạn: “Đang làm gì thế, anh nhớ em quá.”
Muốn nuôi rùa cạn: “Anh gửi quà cho em rồi, nhớ ra nhận nhé, xem có thích không.”
Một loạt tin nhắn dồn dập, vẫn chủ động và thẳng thắn như thường lệ.
Tôi nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định nói cho anh biết sự thật. Tôi không biết việc này có làm thay đổi cái gọi là cốt truyện hay không, cũng không rõ liệu mình có bị những độc giả kia mắng là tâm cơ, rằng vì sao không nói sớm mà lại đợi đến lúc nữ chính sắp gặp nam chính mới nói để phá hoại hay không.
Tôi chấp nhận hết.
Chỉ là tôi không cam tâm.
Không cam tâm trở thành bàn đạp để Đường Nhiễm Nhi giẫm lên, như những lời bình luận kia đã định sẵn cho tôi.
Có thể bạn quan tâm
Tôi gửi tin nhắn cho đối phương.
“Anh có rảnh không, chúng mình gặp nhau một lát nhé.”
“Địa chỉ là quán cà phê XX trên đường Trung Sơn Nam.”
Ngồi trong quán cà phê, nhìn khung chat vẫn im lìm không có hồi âm, trong lòng tôi dần dâng lên cảm giác bất an.
Thẩm Nhất Dương đã xem tin nhắn chưa.
Nếu đã xem rồi, tại sao anh không trả lời.
Hay là… anh đã gặp nữ chính rồi.
Trong lúc suy nghĩ rối bời, tiếng chuông cửa trong quán vang lên lanh lảnh. Một người đàn ông cao ráo đẩy cửa bước vào.
Anh ta mang thần sắc lạnh lùng, ánh mắt nhạt nhòa cảm xúc lướt một vòng quanh không gian. Khi tầm mắt dừng lại trên người tôi, anh ta khẽ khựng lại trong giây lát.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh ta đã sải bước đến trước mặt, giọng nói có chút do dự.
“… Em là Vãn Kiều sao?”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn kỹ người đàn ông trước mặt. Đường nét nghiêng quen thuộc, rất giống trong bức ảnh chụp màn hình kia, chỉ là bờ môi dường như mỏng hơn một chút. Ảnh vốn mờ, có sai khác ngoài đời cũng là chuyện bình thường.
Tôi gật đầu.
“Anh là Thẩm Nhất Dương à?”
Người đàn ông khựng lại, mím môi, rồi kéo ghế đối diện ngồi xuống.
“… Ừm, là anh.”
Anh ta rất cao, hàng mày sắc nét, sống mũi thẳng, đôi mắt đen sâu và sắc bén. Khi ánh nhìn dừng trên người khác, vô thức tạo ra cảm giác áp lực.
“Em tìm anh có chuyện gì sao.”
Thú thật, bị anh ta nhìn như vậy tôi có chút căng thẳng. May là trước khi đến đây tôi đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, đem chuyện mình dùng app chỉnh ảnh để lừa anh nói ra toàn bộ.
Tôi không nhắc đến Đường Nhiễm Nhi. Một là tôi không thể giải thích vì sao mình biết được kế hoạch của cô ta, hai là tôi nghĩ, nếu sau khi biết sự thật, Thẩm Nhất Dương muốn chia tay rồi vẫn thích Đường Nhiễm Nhi, tôi cũng có thể chấp nhận.
Tôi chỉ không muốn bị biến thành bàn đạp, lại còn phải mang tiếng trộm ảnh bạn cùng phòng để yêu đương qua mạng.
“… Tóm lại là như vậy.”
Nói xong, tôi cúi đầu, không dám nhìn phản ứng của anh ta.
Thế nhưng tôi đợi rất lâu, những phản ứng như kinh ngạc, tức giận hay chất vấn mà tôi đã tưởng tượng trước đó đều không xuất hiện.
Không gian yên lặng đến lạ.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, ngẩng đầu lên nhìn anh ta.



