Nữ Chính Không Cần Được Chọn - Chương 8
Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, lại để mọi chuyện trở nên khó coi như vậy.”
Tôi mỉm cười.
“Không sao đâu.”
Sau khi trở về, tôi gửi cho Thẩm Nhất Dương một tin nhắn thông báo chia tay.
Sau đó dứt khoát xóa và chặn toàn bộ cách liên lạc của anh ta.
Sau chuyện xảy ra buổi chiều, mọi thứ dường như đúng như những gì bình luận đã nói.
Rất nhiều người đã bỏ truyện, số lượng chữ chạy ngang giảm đi thấy rõ.
Thậm chí còn có bình luận chuyển sang góc nhìn của tôi.
“Nữ phụ lại xóa nam chính rồi à.”
“Đúng vậy. Khó khăn lắm mới giải thích rõ hiểu lầm, nam chính cũng biết sự thật rồi. Tiếp theo chẳng phải nên gặp mặt rồi yêu đương ngọt ngào sao. Đây là tình huống gì vậy.”
“Không phải là đang giận dỗi đó chứ.”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Ngay từ đầu tôi đã không có ý định tiếp tục với Thẩm Nhất Dương.
Những lời hôm nay anh ta nói, chẳng lẽ trong nguyên tác lại chưa từng nghĩ tới sao.
Chẳng qua chỉ là, khi đó Đường Nhiễm Nhi là người xinh đẹp nhất, còn bây giờ người xinh đẹp đã đổi thành tôi.
Cái gọi là tình cảm sau bao ngày trò chuyện trên mạng.
Chỉ là vừa mắt thì thích mà thôi.
Thẩm Nhất Dương hoàn toàn hoảng loạn, liên tục đổi số điện thoại gọi cho tôi.
Tôi không thèm để ý.
Mở diễn đàn trường ra, quả nhiên mọi thứ đã nổ tung.
Chuyện xảy ra ở quán cà phê buổi chiều bị người ta đăng lên forum.
Bài viết lan truyền rất nhanh, danh tiếng của Đường Nhiễm Nhi chẳng mấy chốc đã hoàn toàn sụp đổ.
Hai người bạn cùng phòng biết chuyện, kéo tôi lại nói mãi không ngừng.
“Trước đây cô ta đã rất kỳ quặc rồi, cứ thích đùa kiểu gọi Vãn Kiều là heo con, còn nói con gái hơn năm mươi lăm ký là nên giảm cân. Đúng là khó hiểu thật sự.”
Tôi ngại ngùng cười nhẹ.
“Thật ra lúc đó dùng phần mềm chỉnh ảnh, tớ cũng có sai.”
Bạn cùng phòng an ủi tôi.
“Ôi dào, nói rõ ra là xong thôi.”
“Với lại dù thế nào thì cô ta cũng không thể nói cậu dùng ảnh của cô ta để yêu qua mạng được chứ. Tự luyến đến mức nào vậy.”
Đêm đó, Đường Nhiễm Nhi không về ký túc xá.
Tâm trạng tôi không hề dao động, leo lên giường ngủ rất sớm.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn.
Là Thẩm Dục Hành.
“Chuyện chiều nay anh đã nghe nói rồi.”
“Em ổn chứ.”
Khóe môi tôi cong lên, trả lời anh.
“Ừ, em không sao.”
Sáng hôm sau, khi tôi xuống lầu, Thẩm Nhất Dương đã đứng chờ dưới ký túc xá.
Có thể bạn quan tâm
Anh ta trông như cả đêm không chợp mắt. Đôi mắt đỏ ngầu, đầy tia máu.
Thấy tôi xuất hiện, anh ta vội vàng đưa tay định kéo tôi lại.
“Vãn Kiều… em đừng chặn anh, được không.”
Tôi không nhìn anh ta, chỉ nhẹ giọng nói.
“Khi chúng ta vẫn còn đang hẹn hò, anh lại thường xuyên qua lại với một cô gái khác.”
“Anh thật sự không thấy mình có lỗi sao.”
Giọng Thẩm Nhất Dương gấp gáp.
“Xin lỗi, là anh bị cô ta lừa. Em tha thứ cho anh được không.”
Thấy tôi không đáp, ánh mắt anh ta dán chặt lên tôi.
“Tuần sau là sinh nhật anh, anh muốn mời em đến dự, được không.”
Anh ta nắm chặt lấy tay tôi, lực dùng khá mạnh.
“Em tin anh đi. Anh sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện.”
“Lúc trước chỉ là hiểu lầm thôi. Người anh thích từ đầu đến cuối vẫn luôn là em. Chuyện này là thật. Người yêu của anh trước giờ cũng chỉ có em thôi.”
Trong nguyên tác, anh ta chưa từng nói những lời như vậy.
Nhưng tôi vẫn gật đầu.
“Được thôi.”
Nghe thấy câu trả lời ấy, đồng tử Thẩm Nhất Dương lập tức sáng bừng lên.
Không hổ là nhị công tử nhà họ Thẩm, tân quý của giới thượng lưu kinh thành. Tiệc sinh nhật của Thẩm Nhất Dương được tổ chức vô cùng long trọng.
Tôi mặc một bộ lễ phục tối màu. Khi bước vào đại sảnh, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Thẩm Nhất Dương đang được mọi người vây quanh.
Anh ta khoác trên người bộ vest may đo tinh xảo, càng tôn lên vóc dáng cao ráo, thon dài của một thiếu niên xuất thân danh môn.
Đột nhiên, từ trong đám đông có một cô gái lảo đảo bước ra.
Không ngờ lại là Đường Nhiễm Nhi.
Cô ta khóc đến mặt mũi lem luốc, ôm chặt lấy cánh tay Thẩm Nhất Dương, giọng nức nở.
“A Dương, anh không thể đối xử với em như vậy được.”
“Anh… anh không thể trêu đùa tình cảm của em rồi lại nhẹ nhàng nói chỉ là hiểu lầm. Anh làm vậy là bắt nạt người ta.”
Xung quanh lập tức yên lặng.
Ánh mắt của các vị khách mang đủ loại cảm xúc, lần lượt dừng lại trên hai người.
Những dòng bình luận đã lâu không xuất hiện, lúc này lại hiện ra trước mắt tôi.
“Ơ kìa, nữ chính vẫn chưa chịu buông nam chính à.”
“Giờ nữ chính chắc phải đổi người rồi chứ. Nhìn hướng phát triển này thì bây giờ Vãn Kiều mới là nữ chính. Người nam chính thích hiện tại rõ ràng là cô ấy mà.”
“Không phải chứ, đây là truyện nữ tần mà. Phải là nữ chính chọn nam chính chứ đâu phải nam chính chọn nữ chính.”
“Khác gì nhau đâu. Nữ chính mới chắc chắn sẽ chọn nam chính thôi. Tiếp theo hẳn là màn nữ chính mới vả mặt nữ phụ Đường Nhiễm Nhi, rồi cùng nam chính yêu đương ngọt ngào.”
Ngay giây sau, Thẩm Nhất Dương, người vốn đã lộ vẻ do dự, ngẩng đầu lên và nhìn thấy tôi.
Anh ta giật mình, lập tức hất tay Đường Nhiễm Nhi ra.
“Vãn Kiều.



