Quay Lưng - Chương 2
Tôi và Trạch Xuyên yêu nhau suốt sáu năm, vậy mà đến cuối cùng vẫn không đổi được một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Ban đầu, anh nói kết hôn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, cần dồn toàn bộ tinh lực để phát triển trước.
Vì muốn ủng hộ anh, tôi không do dự từ bỏ công việc ổn định với mức lương cao, theo anh lên thành phố lập nghiệp.
Tôi lao vào những buổi xã giao triền miên, uống rượu thay cơm, tiếp khách không ngừng nghỉ, từng chút một giúp anh mở đường, cuối cùng cũng đưa anh ngồi vững vào vị trí tổng giám đốc.
Thế nhưng khi sự nghiệp đã ổn định, anh lại nói muốn thử thách tình cảm của tôi.
Anh bảo, chỉ cần tôi vượt qua được năm mươi hai bài kiểm tra tiền hôn nhân do Kiều Hân đặt ra, anh mới đồng ý đi đăng ký kết hôn.
Dưới cái danh nghĩa gọi là thử thách đó, Kiều Hân bắt tôi đi thu thập chín nghìn chín trăm chín mươi chín lời chúc viết tay từ người lạ.
Cô ta cố tình dội nước đá lên đầu tôi ngay ngày đầu tiên tôi đến làm việc.
Lén bỏ thuốc xổ vào nước uống của tôi, khiến tôi đau bụng dữ dội giữa buổi họp ký hợp đồng, mất sạch thể diện trước đối tác.
Chưa kể, cô ta còn thường xuyên chen ngang những buổi hẹn hiếm hoi giữa tôi và Trạch Xuyên, viện đủ loại lý do để kéo anh đi.
Tất cả những điều đó, đều được gọi chung bằng hai chữ thử thách.
Vì muốn sớm được cưới anh, tôi đã nuốt trọn tất cả sự ấm ức.
Cho đến hôm qua, khi tôi vừa hoàn thành xong bản thiết kế dự án, Kiều Hân lại tìm đến, yêu cầu tôi nhường lại cho cô ta.
Cô ta nói đó là thử thách cuối cùng.
Bản thiết kế ấy là tâm huyết suốt một năm trời của tôi.
Khi tôi tỏ rõ sự do dự, cô ta lập tức kết luận rằng tôi không đủ yêu Trạch Xuyên.
Cuối cùng, tôi vẫn chọn nhượng bộ.
Và rồi, Trạch Xuyên cũng chịu mở lời đồng ý đi đăng ký kết hôn.
Tôi vui đến mức cả đêm không ngủ, sáng sớm đã có mặt ở cục dân chính để lấy số, xếp hàng từ rất sớm.
Ngay khi sắp đến lượt, Kiều Hân lại chen lên trước, cùng Trạch Xuyên hoàn tất thủ tục.
Tôi chỉ vừa hỏi vài câu, Trạch Xuyên đã lập tức đứng ra bảo vệ cô ta, mắng tôi bẩn thỉu, nói tôi suy nghĩ ai cũng giống như mình.
Nếu thật sự không có tình ý với Kiều Hân, vậy tại sao anh không giúp đỡ những nhân viên đơn thân khác trong công ty.
Tại sao chỉ một mình cô ta luôn được ưu ái.
Đến lúc đó tôi mới hiểu, trái tim của Trạch Xuyên đã sớm không còn đặt nơi tôi.
Những cái gọi là thử thách, suy cho cùng chỉ là cái cớ để anh ta né tránh việc kết hôn.
Cảm giác trống rỗng trong dạ dày kéo tôi trở về thực tại. Hôm nay, tôi vẫn chưa ăn gì.
Vì muốn lấy được số sớm, tôi đã bỏ luôn bữa sáng để đến xếp hàng.
Cuối cùng lại trở thành người dọn đường cho kẻ khác khoác váy cưới.
Có thể bạn quan tâm
Thật chẳng đáng chút nào.
Tôi lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa, tìm một nhà hàng gần đó để ăn tạm.
Mới ăn được vài miếng, tôi đã thấy Trạch Xuyên đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn với Kiều Hân lên vòng bạn bè.
Đám đồng nghiệp nhanh chóng kéo đến, đồng loạt bình luận bằng con số chín chín, xen lẫn những lời mỉa mai không hề che giấu.
“Trương Mạn là bạn gái tổng giám đốc thì sao, cuối cùng anh Trạch vẫn cưới trợ lý Kiều thôi.”
“Chị gái mặt mày tiều tụy thế kia, lấy gì so với cô trợ lý trẻ trung xinh đẹp.”
Tôi biết rất rõ, Trạch Xuyên cố tình làm vậy để kích thích tôi.
Chiêu này anh ta đã dùng không biết bao nhiêu lần. Mỗi khi tôi không nghe lời, anh ta sẽ cố tình thân thiết với Kiều Hân, khiến tôi lo lắng rồi tự giác nhún nhường.
Trước đây, vì muốn giữ mối quan hệ và mong sớm bước vào hôn nhân, tôi luôn chọn cách nhẫn nhịn và thỏa hiệp.
Nhưng lần này, tôi chỉ bình thản bấm thích.
Không lâu sau, bố mẹ tôi cũng nhìn thấy bài đăng đó, liền gọi điện cho tôi.
“Con gái à, cái vòng bạn bè của Trạch Xuyên là sao vậy. Nó thật sự đi đăng ký kết hôn với người khác rồi à.”
Bố mẹ tôi đã lớn tuổi, luôn canh cánh chuyện hôn nhân của tôi, chỉ mong tôi sớm ổn định bên Trạch Xuyên.
Thế nhưng anh ta cứ hết lần này đến lần khác kéo dài.
Anh ta thương xót Kiều Hân bao nhiêu, lại chưa từng nghĩ đến những thiệt thòi tôi phải chịu bấy nhiêu.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, tin nhắn của Trạch Xuyên đã gửi đến.
“Trương Mạn, lần này anh cố ý không chặn bố mẹ em xem vòng bạn bè đấy. Chắc họ đang lo đến phát điên rồi nhỉ.”
“Chỉ cần em xin lỗi Hân Hân, anh sẽ giải thích với họ rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Còn không, em tự gánh lấy hậu quả.”
Trước đây, Trạch Xuyên luôn tôn trọng ý kiến của tôi, chưa từng ép buộc tôi bất cứ điều gì.
Hồi còn quen nhau, có lần tôi đến nhà anh ăn cơm, vì dị ứng trứng nên không thể ăn. Mẹ anh lại cố tình ép tôi.
Trạch Xuyên khi đó tức giận đến mức hất đổ cả mâm cơm.
Vậy mà giờ đây, chỉ để ép tôi cúi đầu xin lỗi Kiều Hân, anh ta không ngần ngại dùng chính bố mẹ tôi để uy hiếp.
Người đàn ông từng yêu tôi như sinh mệnh ấy, đã không còn nữa.
Tôi không trả lời tin nhắn của anh ta.
Chỉ bình tĩnh nhắn lại cho bố mẹ.
“Bố mẹ, con và Trạch Xuyên đã chia tay rồi.



