Quay Lưng - Chương 22
Cả đời anh đã bị Kiều Hân hại thê thảm rồi…”
Tôi không trả lời.
Chỉ coi như rác, xóa đi không chút do dự.
Lần tiếp theo nghe tin về hắn là nửa năm sau, qua một bản tin nóng.
Trạch Xuyên sau khi mất trắng và bị tất cả ruồng bỏ, tinh thần dần rơi vào trạng thái điên loạn, bắt đầu truy tìm Kiều Hân một cách điên cuồng.
Hắn đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu cô ta.
Sau nửa năm, cuối cùng hắn cũng tìm được cô đang nghỉ dưỡng tại một thành phố ven biển.
Kết cục là, hắn đã đâm chết Kiều Hân ngay tại chỗ.
Nghe nói cái chết rất thảm, bị đâm hơn chục nhát, thậm chí còn bị tưới xăng lên thi thể.
Còn con trai của Kiều Hân, bé Minh Minh, vì không còn ai chăm sóc nên bị đưa vào trại trẻ mồ côi.
Sau đó, trong một lần tranh giành thức ăn với những đứa trẻ khác, em bị ngộ độc thuốc chuột mà chết.
Khi tôi nghe được tin bọn họ qua đời, tôi và Cảnh Dật vừa hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn.
Từ khoảnh khắc ấy, mọi bóng đen của quá khứ cũng chính thức tan biến.
Tôi nhìn về phía Cảnh Dật đang đứng chờ mình trong ánh nắng, bước đi vững vàng, hướng thẳng về tương lai rực rỡ phía trước.
Có thể bạn quan tâm
*****
Dưới ánh nắng chiều nhàn nhạt, tôi đứng trước cổng xưởng may, nhìn từng chuyến xe tải nối nhau rời đi, mang theo những thùng hàng đầu tiên xuất xưởng dưới tên thương hiệu mới. Trên bảng hiệu treo trước cổng, cái tên do tôi và Hân Hân cùng chọn lặng lẽ phản chiếu ánh sáng, giản dị nhưng vững vàng. Đó không chỉ là một công ty, mà là khởi đầu mới, là dấu chấm hết cho quãng đời tôi từng sống vì người khác đến cạn kiệt bản thân.
Những ngày sau đó trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Công việc bận rộn cuốn tôi đi, từ thiết kế, kiểm tra dây chuyền, họp với đối tác cho đến những chuyến công tác ngắn ngày. Mỗi buổi tối trở về nhà, mệt nhưng lòng lại yên ổn lạ thường. Không còn những cuộc gọi nửa đêm chất vấn vô cớ, không còn cảm giác phải dè chừng ánh mắt của bất kỳ ai, cũng không còn nỗi sợ mình làm chưa đủ tốt để giữ chân một người vốn dĩ chưa từng định ở lại.
Cảnh Dật luôn ở bên tôi theo cách rất khác. Anh không hỏi han dồn dập, không ép tôi phải chia sẻ mọi chuyện, chỉ lặng lẽ xuất hiện đúng lúc. Khi tôi thức khuya sửa bản vẽ, anh pha cho tôi một tách trà nóng rồi ngồi đọc sách bên cạnh. Khi tôi thất bại trong một buổi đàm phán, anh chỉ nói một câu rất nhẹ: “Không sao, lần sau mình làm lại.” Chỉ vậy thôi, nhưng đủ để tôi hiểu thế nào là được tôn trọng và thấu hiểu.
Có những đêm, tôi vẫn vô thức mơ thấy quá khứ. Mơ thấy căn phòng cũ, những cuộc cãi vã không hồi kết, những lời hứa trống rỗng và cảm giác bị bỏ rơi ngay cả khi đang đứng cạnh người mình yêu. Nhưng khi tỉnh dậy, nhìn sang bên cạnh thấy Cảnh Dật đang ngủ yên, hơi thở đều đặn, tôi lại chậm rãi buông bỏ được thêm một phần ký ức đau đớn. Hóa ra, thời gian không xóa đi tất cả, nhưng nó dạy tôi cách không còn bị quá khứ làm tổn thương nữa.
Tin tức về Trạch Xuyên dần dần biến mất khỏi đời tôi. Không còn những bản tin nóng, không còn những lời bàn tán xung quanh. Mọi thứ lắng xuống như chưa từng tồn tại. Tôi không còn tò mò, cũng không muốn biết thêm điều gì. Có những kết cục, khi đã nhìn thấy rồi, thì không cần phải ngoái đầu lại nữa.
Một buổi sáng cuối thu, tôi và Cảnh Dật cùng nhau trở về quê nhà, mang theo giấy đăng ký kết hôn mới tinh. Mẹ tôi cầm tờ giấy, vừa đọc vừa cười đến nheo cả mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm rằng cuối cùng tôi cũng đã tìm được người xứng đáng. Ba tôi không nói nhiều, chỉ lặng lẽ rót cho Cảnh Dật một chén rượu, ánh mắt hiền hòa nhưng tràn đầy sự công nhận. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Hóa ra, hạnh phúc thật sự đôi khi chỉ đơn giản là được trở về, được chào đón, được yêu thương mà không cần điều kiện.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra không quá rình rang. Chỉ là một buổi lễ nhỏ, mời những người thân thiết nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới do chính mình thiết kế, không cầu kỳ, không phô trương, nhưng từng đường kim mũi chỉ đều chứa đựng tâm huyết và sự tự do mà tôi đã giành lại được. Khi bước về phía Cảnh Dật giữa tiếng vỗ tay ấm áp, tôi chợt nhận ra, con đường này không còn khiến tôi sợ hãi nữa. Bởi tôi biết, người đang đứng chờ mình ở cuối lối đi, là người sẵn sàng đi cùng tôi chứ không bắt tôi phải chạy theo.
Sau lễ cưới, chúng tôi vẫn sống cuộc sống rất bình thường. Tôi tiếp tục phát triển sự nghiệp, Cảnh Dật cũng bắt đầu dự án riêng của anh tại trong nước. Mỗi người đều có không gian của mình, nhưng lại luôn hướng về nhau. Không ai phải hy sinh hoàn toàn bản thân vì ai, cũng không ai coi sự nhẫn nhịn của đối phương là điều hiển nhiên.
Có lần, Hân Hân hỏi tôi rằng nếu được quay lại quá khứ, tôi có chọn con đường khác hay không. Tôi đã im lặng rất lâu trước khi trả lời. Cuối cùng, tôi chỉ mỉm cười nói rằng, nếu không có những sai lầm ấy, có lẽ tôi sẽ không đủ tỉnh táo để nhận ra mình xứng đáng với điều gì. Có những nỗi đau, dù không ai mong muốn, nhưng chúng khiến con người ta trưởng thành theo cách không thể né tránh.
Đêm đó, tôi đứng trên ban công, nhìn thành phố lên đèn, trong lòng bình yên đến lạ. Tôi chợt hiểu ra, đoạn đường đã qua, dù dài hay ngắn, dù đau hay ngọt, rốt cuộc cũng chỉ là một phần của cuộc đời. Điều quan trọng không phải là mình đã từng yêu sai người, mà là sau tất cả, mình vẫn đủ can đảm để yêu lại, để tin lại, và để chọn đúng người ở lại bên mình.
Tôi siết nhẹ tay Cảnh Dật, cảm nhận hơi ấm quen thuộc truyền sang, khóe môi khẽ cong lên.



