Tám Năm Kề Vai Sát Cánh - Chương 9
Ngoài những buổi nghiên cứu và hội thảo, cô dành thời gian cho chính mình. Đọc sách, chạy bộ, học thêm ngoại ngữ, thỉnh thoảng nhận lời giảng dạy ngắn hạn cho các sĩ quan trẻ.
Có người từng tò mò hỏi cô về quá khứ trong lực lượng đặc nhiệm.
Cô chỉ mỉm cười, đáp rất nhẹ.
“Đó là một phần đời đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.”
Không oán trách, cũng không lưu luyến.
Đôi khi, trong những buổi chiều hiếm hoi rảnh rỗi, cô đứng bên cửa sổ nhìn nắng đổ xuống hàng cây, lòng thoáng qua một cảm giác rất mơ hồ. Không phải đau, cũng không phải nhớ. Chỉ là một dấu vết đã từng tồn tại, giống như vết sẹo cũ, không còn nhức nhối nhưng cũng không hoàn toàn biến mất.
Cô biết, Lục Hành Viễn vẫn đang ở đó, ở một nơi nào đó trong cùng bầu trời này.
Nhưng điều đó không còn quan trọng.
Bởi vì cuộc đời của cô, cuối cùng cũng đã trở về đúng vị trí vốn thuộc về mình.
Có thể bạn quan tâm
Nhiều năm sau nữa, khi chiến tranh hiện đại bước sang một giai đoạn mới, lịch sử quân sự sẽ ghi lại tên của những người đã thay đổi cục diện bằng trí tuệ. Trong danh sách ấy, Thẩm Du Nhiên là một cái tên không thể thiếu.
Còn Lục Hành Viễn, trong những trang hồi ký cá nhân không bao giờ công bố, chỉ có một dòng được viết rất cẩn thận, nét chữ vững vàng nhưng mang theo sự mệt mỏi sâu sắc.
“Người tôi nợ nhất trong đời này, không phải quốc gia, không phải quân đội, mà là một người phụ nữ từng đứng bên tôi tám năm, và rời đi khi tôi chưa kịp hiểu thế nào là giữ lại.”
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống, nhuộm bầu trời thành một màu đỏ sẫm.
Giống như màu của lá phong năm nào.
Chỉ khác rằng, lá phong ấy đã không còn đứng chờ ai dưới gió nữa.



