Thư Ký Mê Tiền - Chương 9
“Trực tràng thông đại não, giảm béo giảm tiểu não.”
“Nghĩ xem giải thích thế nào với em rể ông về chuyện biển thủ công quỹ đi.”
……
Hắn kéo tôi rời đi.
Lần này tới đúng là để mắng người.
Nhưng mà.
Thật sướng.
Hôm nay tôi xin nghỉ.
Hắn hỏi tôi đi làm gì.
Tôi nói đi tảo mộ.
Hắn ho nhẹ.
“Tôi đưa cô đi, tiện thăm hỏi người nhà nhân viên.”
Tôi lắc đầu.
“Không…”
“Cho cô năm vạn, mang tôi theo.”
Lời đến miệng liền rẽ ngoặt.
“Cũng không phải là không được.”
Trong nghĩa trang, trước bia mộ phủ đầy lá rụng.
Năm nào tôi cũng đến, cũng không phải để tế bái họ, chỉ là muốn cho họ thấy tôi sống tốt đến mức nào.
Trong lòng tôi còn lặng lẽ mắng chửi.
Đúng lúc đó, Trạch Ngôn từ trong áo lấy ra một chai rượu Mao Đài, nghiêng tay rưới rượu xuống trước bia mộ bố tôi.
Rượu chảy róc rách, hắn vừa rưới vừa lẩm bẩm gì đó.
Tôi nghẹn một hơi ở cổ họng.
Anh cũng quá đáng thật rồi.
Tôi còn chưa từng đốt cho họ lấy một tờ tiền, vậy mà đến anh, rượu này cũng được uống.
Tôi nói.
“Họ đối xử với tôi một chút cũng không tốt.”
Bóng lưng hắn cứng lại, nhanh tay dựng thẳng miệng chai.
Rồi quay sang bia đá nói.
“Coi như vừa rồi tôi nói toàn lời vô nghĩa.”
Sau đó hắn đổi hướng rất tự nhiên, đem phần rượu còn lại rưới trước bia mộ vô danh bên cạnh.
Trong miệng lẩm bẩm.
“Chú à, tặng chú uống, thiếu hai ngụm kia chú tự tìm người bên cạnh mà đòi.”
Tôi không nhịn được.
Người luôn luôn bình tĩnh, lúc này trông vừa ngốc vừa ngây.
Nhìn bóng lưng hắn, tôi không sao dời mắt được.
Một lúc lâu sau, tôi khẽ thở dài, khóe môi chậm rãi cong lên.
Tiền và sắc, kiểu gì tôi cũng sẽ ngã vào một trong hai.
Huống chi, hắn có đủ cả hai.
Tối hôm đó, tôi đăng nhập lại tài khoản năm xưa từng khiến tôi xấu hổ muốn chết.
Đăng một dòng trạng thái.
Tôi viết.
“Giả sử thích kẻ thù không đội trời chung của mình thì phải làm sao?”
Bình luận đầu tiên trả lời.
“Gả cho hắn, hung hăng chơi đùa hắn.”
Biệt danh tài khoản là Tổng tài thuần tình và thư ký xinh đẹp.
Chưa được bao lâu, điện thoại reo lên.
Trạch Ngôn gọi.
Hắn nói.
“Thiều Vãn An, ở đây có một khoản đầu tư, cô có muốn tham gia không, đầu tư thấp, rủi ro thấp, lợi nhuận cao.”
“Nghe giống lừa đảo.”
Hắn cười nhạt.
“Tôi nhiều tiền như vậy, cần gì phải lừa cô.”
“Đầu tư cái gì.”
“Cô xuống đây, tôi nói trực tiếp.”
Tôi bước đến cửa sổ, dưới lầu quả nhiên là chiếc xe quen thuộc.
Khoác áo xuống lầu, trong lòng không hiểu sao lại có chút căng thẳng.
Đứng trước mặt hắn, hắn nói.
“Cho tôi vay mười vạn.”
Tim đang đập mạnh bỗng chốc bình tĩnh lại.
Càng nghe càng giống lừa đảo.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chuyển mười vạn qua.
Ánh mắt hắn khẽ động, lập tức cất điện thoại.
“Làm bạn gái tôi. Đồng ý, cô sẽ có mười triệu và một người là tôi. Từ chối, tôi cầm tiền đi quyên góp rồi chạy mất, cô nghĩ cho kỹ.”
Anh đúng là chó thật.
“Nếu kết hôn với anh thì sao.”
“Cái này được đằng chân lân đằng đầu quá rồi, tôi còn chưa dám nghĩ.”
“Vậy tôi cho phép anh được đằng chân lân đằng đầu một chút.”
Mắt hắn lập tức sáng bừng, ôm chặt lấy tôi.
Hắn nói rất nhỏ.
“Vậy sau này em không được bán tôi đi nữa.”
“Từ khi nào anh phát hiện ra.”
“Ngay từ lần đầu tiên. Mỗi lần em kiếm được tiền đều rất vui, lần nào cũng mời tôi ăn ngon.”
Tôi cứng họng.
Hóa ra người không nên quá có lương tâm, lúc cần tàn nhẫn thì vẫn phải tàn nhẫn.
Không còn cách nào khác.
Tôi hai mươi sáu tuổi rồi.
So với mười tám tuổi, đây là độ tuổi dễ rung động hơn.
Tình yêu như thủy triều dâng, thế đến mãnh liệt, tôi giơ tay đầu hàng.
Tôi nhớ tới chiếc túi phúc kia.
Sau hôm cúp điện thoại, tôi đã mở ra.
Bên trong là một lá bùa bình an và một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó viết.
You had me at hello.
Em yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. (Anh yêu em ngay từ lời chào đầu tiên).
Em cũng vậy.
*****
Sau ngày đó, cuộc sống của tôi không có biến chuyển long trời lở đất nào ngay lập tức.
Vẫn là đi làm, vẫn là tăng ca, vẫn là chạy lịch trình, vẫn là cãi nhau với sếp vì những chuyện rất vụn vặt, rất đời thường.
Chỉ là từ khi xác nhận quan hệ, rất nhiều chi tiết nhỏ bắt đầu lặng lẽ thay đổi, giống như cát mịn thấm nước, không ồn ào nhưng không thể đảo ngược.
Ví dụ như buổi sáng, tôi không còn phải dậy sớm tranh thủ mua bữa sáng giúp người khác nữa.
Bởi vì Trạch Ngôn sẽ đứng dưới lầu nhà tôi, dựa vào xe, cà vạt chỉnh chỉnh, tay xách hai phần bữa sáng.
Một phần của tôi, một phần của hắn.
Hắn sẽ nói giọng rất bình thản.
“Ăn đi, tôi không muốn bạn gái mình bị đói.”
Ví dụ như lúc tăng ca đến khuya.
Trước kia tôi luôn tính toán xem nên bắt taxi hay đi xe buýt để tiết kiệm được bao nhiêu tiền.
Bây giờ thì không cần nữa.
Có thể bạn quan tâm
Bởi vì mỗi lần tan làm muộn, điện thoại sẽ rung lên.
“Sao còn chưa xuống.”
Hắn đứng ở bãi đỗ xe, đợi tôi tan ca.
Có lúc tôi bực bội.
“Anh là ông chủ, sao lúc nào cũng rảnh thế.”
Hắn trả lời rất nghiêm túc.
“Bởi vì hiện tại chuyện quan trọng nhất của tôi, là em.”
Ví dụ như tiền.
Tôi vẫn yêu tiền như cũ.
Vẫn thích nhìn số dư tăng lên, vẫn thấy an tâm khi tài khoản không trống rỗng.
Nhưng tôi không còn hoảng loạn như trước nữa.
Không còn cảm giác chỉ cần dừng lại một bước là sẽ rơi xuống vực sâu.
Có lần tôi hỏi hắn.
“Anh không sợ em yêu tiền hơn yêu anh sao.”
Hắn suy nghĩ một chút.
“Không sợ.”
“Tiền là thứ em dùng để bảo vệ bản thân. Anh không những không ghét, còn thấy rất đáng trân trọng.”
Tôi bỗng nhiên hiểu ra.
Thì ra có người yêu tôi, không phải vì tôi đã sống tốt, mà là vì tôi đã cố gắng sống sót.
Chúng tôi cũng không phải lúc nào cũng ngọt ngào.
Có cãi nhau.
Có chiến tranh lạnh.
Có những lúc tôi quen phòng thủ, quen tính toán, quen giữ đường lui, khiến hắn rất tức giận.
Có một lần hắn hỏi tôi.
“Thiều Vãn An, trong lòng em, anh có phải cũng chỉ là một khoản đầu tư không.”
Tôi nhìn vào mắt hắn.
Rất lâu.
Rồi nói.
“Không.”
“Anh là khoản đầu tư duy nhất mà em sẵn sàng thua lỗ.”
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ ôm tôi thật chặt.
Trạch Ngôn vẫn độc miệng.
Vẫn mắng người không chừa ai.
Nhưng chỉ cần có người nói bóng gió đến tôi, hắn sẽ lập tức đổi sắc mặt.
Không cần tôi lên tiếng.
Không cần tôi phản kích.
Hắn đứng ở phía trước, thay tôi chặn hết.
Có người nói tôi dựa vào hắn.
Hắn nghe được, cười nhạt.
“Cô ấy dựa vào tôi là chuyện của cô ấy. Các người muốn dựa còn không có tư cách.”
Có người nói tôi đổi đời.
Hắn càng thản nhiên.
“Cô ấy vốn nên có một cuộc đời tốt hơn.”
Có lúc tôi nhìn hắn, trong lòng sẽ rất yên tĩnh.
Không phải kiểu yên tĩnh trống rỗng, mà là kiểu không còn phải đề phòng.
Là cảm giác cuối cùng cũng có thể ngồi xuống, thả lỏng, không cần tính xem ngày mai mình còn có đường lui hay không.
Một năm sau.
Chúng tôi kết hôn.
Không long trọng.
Không phô trương.
Không mời quá nhiều người.
Chỉ là một buổi đăng ký kết hôn rất bình thường.
Buổi sáng đi làm thủ tục, buổi trưa ăn một bữa cơm, buổi chiều hắn vẫn quay về họp, tôi vẫn về công ty xử lý email.
Nhưng trên ngón tay đã có thêm một chiếc nhẫn.
Buổi tối, chúng tôi về căn nhà mới.
Không quá lớn.
Nhưng cửa sổ đón nắng.
Ban công trồng đầy cây xanh.
Tôi đứng ở bếp nấu ăn, hắn dựa vào cửa nhìn tôi.
Đột nhiên hắn nói.
“Thiều Vãn An.”
“Ừ.”
“Sau này, nếu em mệt, có thể không cần cố gắng mạnh mẽ như trước nữa.”
Tôi quay đầu nhìn hắn.
“Vậy nếu em không mạnh mẽ thì sao.”
Hắn bước tới, đặt tay lên eo tôi.
“Thì dựa vào tôi.”
Tôi bật cười.
“Anh nói nghe dễ lắm.”
Hắn rất nghiêm túc.
“Không dễ, nhưng tôi sẽ làm được.”
Đêm đó, tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Trong đầu không còn hồi tưởng quá khứ, không còn tự hỏi vì sao mình từng bị đối xử như vậy.
Những năm tháng đó không biến mất.
Nhưng chúng không còn đau nữa.
Chúng chỉ là một phần của tôi.
Một phần khiến tôi hiểu vì sao hôm nay mình có thể đứng vững.
Tôi nghĩ đến mình mười tám tuổi.
Đi bộ trong màn đêm.
Tay nắm chặt tiền.
Lưng thẳng tắp.
Không ai che chở.
Tôi cũng nghĩ đến mình hai mươi sáu tuổi.
Có người đợi dưới lầu.
Có người đứng phía trước.
Có người sẵn sàng nắm tay tôi đi tiếp.
Cuộc đời không trả nợ cho tôi theo cách tôi từng mong đợi.
Nhưng nó đưa cho tôi một con đường khác.
Không phải con đường bằng phẳng.
Nhưng là con đường có người đồng hành.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong bóng tối yên tĩnh, tôi bỗng nhiên hiểu ra một điều rất đơn giản.
Tôi không cần phải chứng minh mình xứng đáng được yêu nữa.
Bởi vì tôi đã sống đủ tốt rồi.
Và lần này, tôi không chỉ sống sót.
Tôi sống.



