Trật Nhịp - Chương 1
Hạ Kiều Ninh lớn lên trong gia đình quân nhân danh giá, là bác sĩ quân y trẻ tuổi đầy triển vọng, nhưng cả đời lại luôn đứng ở vị trí bị bỏ quên. Người thân thiên vị, người cô tin yêu phản bội, và trong khoảnh khắc quan trọng nhất, chính anh trai đã đẩy cô vào một “cuộc hôn nhân sai lầm” giữa thanh thiên bạch nhật.
Một phát súng lệch tâm bia, một duyên phận ngoài dự liệu, đưa cô gả cho một người lao công tưởng chừng thấp kém nhất. Không ai tin, không ai coi trọng, cho đến khi thân phận thật của người đàn ông ấy dần lộ diện, cuốn theo những chấn động âm thầm trong quân khu và gia đình họ Hạ.
Nhưng đây không phải là câu chuyện “cưới nhầm người lại được yêu chiều”. Cũng không phải hành trình nữ chính được cứu rỗi bởi một người đàn ông quyền thế.
Hạ Kiều Ninh lựa chọn rời đi, rời khỏi gia đình chưa từng đứng về phía mình, rời khỏi tình yêu không đủ kiên định, rời khỏi số phận luôn chờ người khác quyết định thay cô. Từ đống đổ nát của tổn thương và tuyệt vọng, cô tự tay dựng lại cuộc đời mình bằng sự nghiệp, bằng năng lực, và bằng một trái tim đã học được cách không tự chối bỏ bản thân.
Đây là câu chuyện về một người phụ nữ từng khao khát được lựa chọn, cuối cùng hiểu ra rằng: đoạn kết tốt đẹp nhất của đời người, không phải là khiến ai đó hối hận, mà là sống an ổn, tự do, và trở thành lựa chọn kiên định nhất của chính mình.
*****
Để trút giận thay cho bạch nguyệt quang trong lòng mình, anh trai tôi đã cố ý va mạnh vào cổ tay tôi đúng khoảnh khắc tôi bóp cò, trong buổi bắn súng xem mắt của quân khu.
Tiếng súng vang lên khô khốc.
Viên đạn không lao vào tâm bia như dự tính, mà lệch hướng, cắm thẳng xuống chân một người lao công đang đứng ở rìa sân tập.
Cả hiện trường thoáng chốc náo động.
Tiếng bàn tán xôn xao dâng lên từ bốn phía.
“Phát súng định duyên của bác sĩ Hạ lại rơi vào tay một người lao công sao?”
“Chuyện này đúng là hiếm thấy thật.”
Tôi đứng sững tại chỗ, bàn tay vẫn siết chặt khẩu súng, lực mạnh đến mức đầu ngón tay trắng bệch, tê dại. Trong đầu trống rỗng, chỉ còn tiếng ù ù vang vọng bên tai.
Hạ Trịnh bước tới đứng cạnh tôi, cúi thấp người, giọng nói được ép xuống mức chỉ đủ cho hai người nghe.
“Đừng trách anh. Lần trước em làm Nhược Dao mất mặt trong buổi liên hoan, con bé buồn mấy ngày liền. Hôm nay anh chỉ muốn em nếm thử cảm giác khó xử đó thôi.”
Anh dừng lại một nhịp, rồi tiếp lời với giọng như đang khuyên nhủ.
“Nhược Dao còn nhỏ, em nên bao dung cho nó một chút.”
Khóe môi anh cong lên, giọng nói càng thêm thản nhiên.
“Yên tâm đi, chỉ là làm màu thôi. Bố và anh sao có thể thật sự để em gả cho một người lao công được.”
Những lời ấy vừa dứt, máu trong người tôi dường như đông cứng lại, lạnh buốt từ tim lan ra tứ chi.
Tiếng xì xào trong và ngoài sân tập vẫn không ngừng dội vào tai.
Hạ Trịnh hắng giọng, đột ngột nâng cao âm lượng, quay sang đám đông.
“Vừa rồi tay em gái tôi hơi run, phát súng này không tính. Theo quy định, có thể bắn lại lần nữa.”
Nói xong, anh nháy mắt ra hiệu.
Ánh mắt ấy rơi thẳng về phía Chu Hành Khiêm.
Người đàn ông cùng tôi lớn lên từ thuở nhỏ.
Buổi bắn súng xem mắt hôm nay vốn chỉ là một nghi thức cho có, cái tên được viết sẵn trên bia đạn của tôi ngay từ đầu chính là anh.
Nghe ba chữ “bắn lại đi”, tôi vô thức ngẩng đầu.
Chu Hành Khiêm đứng trong khu vực khách mời, quân phục thẳng thớm, cầu vai ánh lên sắc kim lạnh lẽo dưới nắng trưa.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong mắt anh thoáng hiện một chút né tránh, nhưng rất nhanh đã bị vẻ nghiêm nghị che lấp.
Anh cất giọng dứt khoát.
“Bắn súng định duyên, một phát súng quyết định cả số phận. Làm gì có đạo lý đổi ý?”
“Danh tiếng hai đời quân ngũ của nhà họ Hạ, hôm nay định nuốt lời trước mặt mọi người sao?”
Tim tôi như bị thứ gì đó nặng nề đập thẳng vào, đau đến nghẹt thở.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hưởng ứng.
Có thể bạn quan tâm
“Đội trưởng Chu nói đúng.”
“Súng đã nổ rồi, đó là ý trời. Nhà họ Hạ định phá vỡ quy củ à?”
Không khí hiện trường dần trở nên hỗn loạn.
Sắc mặt Hạ Trịnh tái đi rõ rệt, anh chỉ tay về phía Chu Hành Khiêm, giọng đầy phẫn nộ.
“Cậu từ nhỏ đã nói muốn cưới Kiều Ninh. Năm ngoái còn tỏ tình công khai. Vậy mà hôm nay lại nói ra những lời này là sao?”
Từ tầng hai khán đài vọng xuống tiếng cười nhạo của mấy cậu ấm trong quân khu.
“Còn sao nữa. Đội trưởng Chu sớm đã có người trong lòng rồi.”
“Mấy hôm trước tôi còn tận mắt thấy Chu Hành Khiêm đưa cô em họ nhà họ Hạ đi mua sắm ở cửa hàng bách hóa.”
“Nghe nói hôm nay anh ta bị Phó Tư lệnh Hạ ép tới. Theo tôi thấy, anh ta căn bản không muốn nhận phát súng này đâu.”
Thì ra là vậy.
Tôi khẽ rũ mắt, nuốt ngược vị chua xót trào lên cổ họng. Hít sâu một hơi, tôi bước lên phía trước.
Giọng tôi không lớn, nhưng vừa cất lên đã khiến cả sân tập lặng đi trong tích tắc.
“Ai nói phát súng này không tính?”
“Viên đạn rơi xuống cạnh ai, duyên phận thuộc về người đó. Cuộc hôn sự này, tôi nhận.”
Hạ Trịnh lập tức quay phắt người lại, giọng vừa gấp vừa gắt.
“Hạ Kiều Ninh, em điên rồi sao? Em là bác sĩ phó chủ nhiệm khoa ngoại tim mạch trẻ nhất bệnh viện quân khu, lại muốn gả cho một người lao công?”
Tôi liếc nhìn anh, đáy mắt không kìm được ánh đỏ ửng.
Đã từng có một người anh trai trèo cây hái quả cho tôi, từng thay tôi đỡ những trận roi của cha.
Nhưng cũng chính người ấy, chỉ vì một câu nói mơ hồ “chị họ đẩy em” của Lâm Nhược Dao, đã không do dự đẩy tôi xuống vực sâu ngay trong thời khắc quan trọng nhất của đời mình.
Khóe môi tôi cong lên, mang theo ý cười nhạt nhẽo.
“Hạ Trịnh, chẳng phải đây chính là điều anh muốn sao?”
“Bây giờ đại tiểu thư nhà họ Hạ sắp gả cho một người lao công rồi, cô em gái ngoan Lâm Nhược Dao của anh chắc hẳn đã hả giận lắm.”
Hạ Trịnh sững người, sau đó cau mày.
“Em vẫn còn trách Nhược Dao sao? Ngày đó rõ ràng là em…”
Những lời phía sau tôi không còn tâm trí nghe nữa.
Tôi quay người, chỉnh lại tà áo blouse trắng, từng bước chậm rãi rời khỏi đài bắn.
Đám đông vây quanh tự động tách ra, như thủy triều rút, đủ loại ánh mắt dán chặt lên người tôi.
Khi đi ngang qua Chu Hành Khiêm, anh bất ngờ gọi khẽ.
“Kiều Ninh.”
Giọng anh mang theo vẻ khuyên nhủ, pha lẫn chút tự cho mình là đúng.
“Em không cần vì giận dỗi anh mà tự làm khổ mình như vậy.”
Anh tiến lên nửa bước, giọng dịu đi.
“Chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ. Anh luôn coi em như em gái ruột.



