Tri Vị Tập - Chương 1
Ba năm hôn nhân, Nhược Tâm sống như một cái bóng trong chính căn nhà của mình.
Không có chỗ ngồi trên bàn ăn. Không có quyền giữ tiền lương. Không có tiếng nói.
Chỉ có nhẫn nhịn, cam chịu và những bữa cơm nguội lạnh sau cánh cửa khép kín.
Cho đến một ngày, cô bị chính gia đình chồng đuổi ra khỏi nhà trong cơn mưa đêm.
Mang theo chiếc vali rách nát và một chiếc rương gỗ cũ của bà nội để lại, Nhược Tâm không ngờ rằng bên trong lại là cuốn sách mang tên Tri Vị Tập – thứ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.
Những món ăn không chỉ có hương vị, mà còn có thể khiến con người nói ra sự thật trong lòng mình.
Từ một người phụ nữ bị coi thường, Nhược Tâm từng bước đứng dậy.
Ly hôn dứt khoát. Đòi lại những gì thuộc về mình.
Mở một quán ăn nhỏ giữa thành phố, nơi mỗi bữa cơm không chỉ no bụng mà còn chữa lành tâm hồn.
Khi kẻ từng tổn thương cô tìm cách quay lại, khi âm mưu và vu khống bủa vây, Nhược Tâm không còn chọn nhẫn nhịn.
Cô chọn tỉnh táo.
Cô chọn tự do.
Đây không chỉ là câu chuyện trả thù.
Mà là hành trình một người phụ nữ giành lại nhân phẩm, sự nghiệp và chính con người trọn vẹn của mình.
Một bát canh có thể làm lộ lòng người.
Nhưng chỉ có bản lĩnh mới quyết định được số phận.
*****
Kết hôn ba năm, mỗi lần nhà chồng tụ họp ăn uống, chưa bao giờ có tên tôi trong danh sách được gọi về.
Hôm nay, tôi cố tình tan làm sớm nửa tiếng. Quả nhiên, vừa mở cửa bước vào, trước mắt tôi là cảnh cả gia đình quây quần bên bàn ăn, đang chuẩn bị dùng bữa.
Mẹ chồng nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi. Tay bà run lên thấy rõ, suýt nữa làm nghiêng cả nồi canh vừa ninh xong.
Bà cất giọng run rẩy hỏi: “Sao hôm nay con lại về sớm thế?”
Chồng tôi đứng bên cạnh, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo: “Vợ à, bọn anh chỉ ăn bữa cơm đơn giản thôi, thấy em đi làm mệt nên không gọi em.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hơn chục món ăn bày kín mặt bàn, rồi nhìn sang nụ cười giả tạo trên gương mặt anh ta. Trong lòng tôi lạnh buốt như bị gió mùa đông thổi thẳng qua.
Tôi không nói một lời, lặng lẽ quay người bước vào bếp, rồi lại đi ra với một xô nước sôi vừa đun.
Kết hôn ba năm, tôi ở nhà họ Hàn làm lụng không khác gì người giúp việc, từ sáng đến tối không lúc nào được nghỉ ngơi, nhưng chưa từng thật sự được xem là người trong nhà.
Hôm nay, dự án ở công ty kết thúc sớm, sếp hiếm khi rộng lượng cho mọi người tan làm trước giờ.
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, phố xá đã lên đèn rực rỡ. Không hiểu vì sao, tôi lại không như thường lệ la cà bên ngoài để tránh giờ cơm tối.
Có lẽ sâu trong lòng tôi vẫn còn sót lại một chút hy vọng mong manh, hoặc chỉ là muốn cho bản thân và cuộc hôn nhân này một cơ hội cuối cùng.
Vì thế, tôi quay về nơi vẫn được gọi là “nhà”.
Vừa đến cửa, tiếng cười nói rộn ràng từ bên trong đã vọng ra, không hề che giấu.
Âm thanh ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, như từng nhát dao cùn cứa chậm rãi vào tim tôi.
Tôi lấy chìa khóa, tra vào ổ rồi xoay.
Ngay khi cánh cửa mở ra, tiếng ồn ào trong nhà lập tức tắt ngấm.
Trong phòng khách, chiếc bàn tròn gỗ đỏ lớn chất đầy những món ăn thịnh soạn.
Tôm rim đỏ au, cá mú hấp nghi ngút khói, giò heo kho mềm bóng mỡ, ở giữa bàn còn đặt một nồi Phật nhảy tường thơm nức. Từng món ăn như đang lặng lẽ chế giễu người đàn bà trên danh nghĩa là chủ nhà, nhưng lại không có chỗ đứng như tôi.
Có thể bạn quan tâm
Mẹ chồng tôi, bà Trịnh Mỹ Phương, chồng tôi là Hàn Kỷ, em chồng Hàn Tuyết cùng chồng và con gái, ngay cả cậu em chồng lâu ngày không gặp là Hàn Phong cũng có mặt đầy đủ.
Cả nhà đông đủ quây quần, chỉ thiếu duy nhất tôi.
Sự xuất hiện của tôi giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên những gợn sóng lúng túng khó che giấu.
Nụ cười trên gương mặt bà Trịnh Mỹ Phương cứng đờ lại. Bà đang bê tô canh chuẩn bị dọn lên bàn thì tay run lên rõ rệt.
Nước canh tràn ra ngoài, bà khẽ kêu “á” một tiếng, nhưng thứ khiến bà hoảng hốt hơn cả vẫn là sự xuất hiện bất ngờ của tôi.
“Con… hôm nay sao lại về sớm thế?” giọng bà lộ rõ vẻ bối rối.
Hàn Kỷ là người phản ứng nhanh nhất.
Anh ta lập tức đứng dậy, gượng gạo nở nụ cười mà suốt ba năm nay tôi đã quá quen thuộc, một nụ cười giả dối đến mức khiến người ta mệt mỏi.
“Vợ à, em tan làm rồi sao?”
Anh ta bước tới, đưa tay định nắm lấy tôi, nhưng theo phản xạ, tôi tránh sang một bên.
Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên mặt càng thêm gượng gạo, còn ánh mắt thì thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Bọn anh chỉ ăn bữa cơm đơn giản thôi, cả nhà tụ tập một chút.”
“Thấy em đi làm mệt, nên không gọi về, muốn để em nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Những lời nói ấy nghe qua thì đầy quan tâm, như thể anh ta thật sự là một người chồng chu đáo.
Nhưng ánh mắt tôi đã vượt qua anh ta, dừng lại trên bàn ăn thịnh soạn chẳng khác nào bữa tiệc cuối năm.
Hơn chục món ăn, hơn chục bộ bát đũa, chỉ duy nhất không có một chỗ nào dành cho tôi.
Cơm đơn giản.
Sợ tôi mệt.
Những lý do ấy nghe vừa nực cười vừa rỗng tuếch.
Trái tim tôi lúc đó như bị ném thẳng vào một thùng nước lạnh, lạnh đến mức tê dại.
Em chồng tôi, Hàn Tuyết, dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai.
“Ồ, chị dâu về đúng lúc thật đấy.”
“Bọn em vừa cầm đũa lên thì chị đã đứng ở cửa rồi. Mũi chị thính thế sao, ngửi thấy mùi đồ ăn là mò về ngay à?”
Giọng cô ta sắc bén và cay độc, từng lời như kim châm thẳng vào những vết thương đã chằng chịt trong lòng tôi.
Trước đây, có lẽ tôi sẽ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, giải thích vài câu cho xong chuyện, rồi lặng lẽ quay về phòng, hoặc vào bếp lấy thêm bát đũa cho họ, sau đó tự nấu cho mình một bát mì qua loa cho xong bữa.
Nhưng hôm nay, tôi không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
Ba năm rồi, hơn một nghìn ngày đêm trôi qua, tôi giống như một con quay không bao giờ dừng lại, dốc cạn sức lực cho cái gia đình này.
Thẻ lương của tôi nằm trong tay mẹ chồng, tiền hồi môn bị mang đi mua xe cho em chồng, mỗi ngày tôi chỉ ăn những món nguội lạnh còn sót lại sau bữa cơm của họ.
Tôi từng tin rằng chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ ngoan ngoãn và biết nhẫn nhịn, thì sớm muộn gì cũng sẽ đổi lấy được sự công nhận.
Nhưng đến lúc này tôi mới hiểu, mình đã sai hoàn toàn. Một người đã không được chấp nhận, thì dù có làm gì cũng đều là dư thừa.
Tôi không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh đến tê dại, chậm rãi lướt qua từng người đang ngồi quanh bàn.
Trịnh Mỹ Phương chột dạ né tránh ánh nhìn của tôi. Nụ cười giả tạo trên mặt Hàn Kỷ gần như không giữ nổi.



