Tri Vị Tập - Chương 13
anh hết tiền rồi.”
“Em có thể cho anh mượn một ít được không?”
Tôi nhìn anh ta.
Nhìn người đàn ông từng tự mãn sai khiến tôi, giờ lại đứng trước mặt trong cảnh khốn quẫn.
Trong lòng tôi không dấy lên bất kỳ gợn sóng nào.
Không hả hê, không vui mừng, cũng chẳng thương hại.
Anh ta đứng đó, như một người hoàn toàn xa lạ.
Tôi chỉ nhìn anh ta vài giây.
Sau đó, tôi khẽ lắc đầu.
Không nói một lời.
Tôi xoay người, kéo cửa cuốn xuống.
Tiếng kim loại nặng nề vang lên, cắt đứt anh ta, cùng toàn bộ quá khứ mà tôi đã bỏ lại phía sau, khỏi thế giới của tôi.
Sự thờ ơ tuyệt đối, chính là sự trừng phạt cay nghiệt nhất.
Về sau, tôi nghe nói Hàn Kỷ vì nợ nần chồng chất mà bị giang hồ đánh gãy chân.
Trịnh Mỹ Phương thì vì uất ức kéo dài, tinh thần suy sụp, dẫn đến đột quỵ và liệt nửa người.
Họ đã từng đối xử với tôi ra sao, thì những khổ đau ấy nay quay trở lại với chính họ, dưới một hình thức khác.
Đó là kết cục của họ.
Sống nốt quãng đời còn lại trong nghèo túng, bệnh tật và những lời trách móc không dứt.
Sau khi đuổi đi con ruồi cuối cùng, thế giới của tôi cuối cùng cũng trở nên yên bình.
Việc kinh doanh của quán Giải Ưu Tư Phòng Thái ngày một phát đạt, nhưng với tôi, nơi này đã không còn chỉ là một công việc mưu sinh.
Nó dần trở thành một góc nhỏ ấm áp giữa thành phố ồn ào, một nơi trú ẩn nhẹ nhàng cho những tâm hồn mệt mỏi.
Rất nhiều người tìm đến không chỉ để ăn ngon, mà còn để ngồi xuống, chậm rãi kể ra những điều họ vẫn luôn giấu kín trong lòng.
Tôi xem cuốn Tri Vị Tập mà bà nội để lại như một chặng đường mới của cuộc đời mình.
Tôi tiếp tục nghiên cứu những ghi chép trong đó, phát triển thêm nhiều món ăn mang tác dụng chữa lành khác nhau.
Có Tửu Tri Giao giúp con người mở lòng, có Bánh Vô Ưu giúp tạm quên muộn phiền, và Canh Phấn Khởi giúp người ta lấy lại dũng khí.
Tôi không còn sống để tồn tại, cũng không còn sống vì hận thù hay trả đũa.
Tôi thực sự yêu thích việc dùng ẩm thực để giúp đỡ người khác, được tận mắt chứng kiến những gương mặt dần dịu lại, những nụ cười an yên hiện lên chỉ sau một bữa ăn giản dị.
Tống Khả vẫn thường xuyên ghé quán ăn chực. Cô ấy hay bóp má tôi, cười đùa không kiêng dè.
“Nhược lão bản à, bây giờ cậu ghê gớm thật rồi đấy. Sắp thành bác sĩ tâm lý của giới ẩm thực luôn rồi.”
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Có thể bạn quan tâm
Tôi biết, người mà tôi đã chữa lành suốt quãng đường này, không chỉ là người khác, mà còn là chính bản thân tôi.
Cô gái từng vật lộn trong bóng tối, mang đầy thương tích trong lòng, cuối cùng cũng học được cách dịu dàng với chính mình.
Câu chuyện khép lại vào một buổi trưa ngập nắng.
Ánh mặt trời vàng óng xuyên qua ô cửa kính sạch sẽ, rải đều lên từng chiếc bàn trong quán, ấm áp và yên bình.
Tôi đang ở trong bếp, vừa khe khẽ ngân nga, vừa thử làm một món tráng miệng mới.
Cửa quán mở ra, chuông gió leng keng vang lên trong trẻo.
Một người đàn ông trẻ trung, điềm đạm bước vào.
Anh là người cung cấp nguyên liệu cho quán tôi, một chàng trai nghiêm túc, có trách nhiệm. Qua công việc, chúng tôi dần quen biết nhau.
Hôm nay, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, nụ cười ấm áp như nắng đầu hạ.
Anh đứng ở cửa bếp, tựa nhẹ vào khung cửa, mỉm cười hỏi tôi.
“Nhược lão bản, lại đang nghiên cứu món mới à. Có cần một chuyên gia thử món giúp không?”
Tôi ngẩng đầu lên, trên tay còn dính bột, trên mặt cũng vương vài vệt bột mì trắng.
Nhìn vào đôi mắt ánh lên ý cười của anh, tôi khẽ sững lại trong giây lát.
Rồi tôi cũng mỉm cười.
Đó là một nụ cười rạng rỡ, xuất phát từ tận đáy lòng.
Không còn bóng tối u uất, không còn băng giá của oán hận, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm, thảnh thơi, cùng niềm tin cho một tương lai mới.
Tôi không trả lời anh.
Nhưng ánh mắt tôi đã nói lên tất cả.
Tôi, Nhược Tâm, đã sẵn sàng.
Sẵn sàng cho một cuộc sống mới, lành mạnh và tươi sáng.
Sẵn sàng để yêu, và được yêu trở lại.
Cuối cùng, tôi không chỉ giành lại được sự nghiệp và danh dự, mà còn giành lại được chính con người trọn vẹn và rực rỡ của mình.
*****
Buổi tối hôm đó, khi quán đã đóng cửa, tôi một mình ngồi lại rất lâu.
Đèn trong tiệm chỉ bật một nửa, ánh sáng vàng dịu rơi xuống những bộ bàn ghế gỗ đã quen thuộc. Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, chậm rãi mà bình thản.
Tôi pha cho mình một tách trà nóng, ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người ngoài phố vẫn vội vã qua lại. Thành phố chưa bao giờ ngừng chuyển động, chỉ có tôi là đã thật sự dừng lại, lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Tôi chợt nhớ đến ngày mình bước chân vào căn nhà họ Hàn với tâm thế run rẩy và đầy kỳ vọng. Khi đó, tôi tin rằng chỉ cần mình đủ hiền lành, đủ nhẫn nhịn, đủ cố gắng, thì sẽ đổi lại được một chỗ đứng, một danh phận, một chữ “gia đình”.
Ba năm trôi qua, tôi đánh mất không chỉ tiền bạc, tuổi trẻ, mà còn cả lòng tự trọng và bản thân mình.



